<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406</id><updated>2011-04-22T08:01:45.092+07:00</updated><title type='text'>Pham Enterprises</title><subtitle type='html'>                 PSYCHOLOGY MASTER</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>62</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-116109509034735510</id><published>2006-10-17T21:24:00.000+07:00</published><updated>2006-10-17T21:24:51.543+07:00</updated><title type='text'>ME OM</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://photos1.blogger.com/blogger/608/770/1600/RECO0101.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://photos1.blogger.com/blogger/608/770/320/RECO0101.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ốm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ốm hôm qua&lt;br /&gt;Cơn mưa lạnh, nắng ngừng qua&lt;br /&gt;Gió ào ạt, chim nháo nhác.&lt;br /&gt;kêu...&lt;br /&gt;Mẹ ốm hôm qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ nói - mẹ mệt một chút thôi,&lt;br /&gt;Nồi nước xông mẹ đã đặt rồi.&lt;br /&gt;Chỉ dăm phút nữa mẹ khỏe lại,&lt;br /&gt;Lại chát với con của mẹ thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con thương mẹ già, trái chín cây,&lt;br /&gt;Gió lay trái rụng một sớm ngày.&lt;br /&gt;Lòng nghe xao xác mùa thu hết,&lt;br /&gt;Biết gió đông về có nhẹ bay?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ơi, con lại cả nghĩ rồi,&lt;br /&gt;Người ta sẽ chữa mẹ khỏe thôi.&lt;br /&gt;Mẹ còn có con, con còn mẹ&lt;br /&gt;Mẹ nhé, nhà ta sẽ sum vầy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này lòng con bồi hồi nhiều,&lt;br /&gt;Con không gặp mẹ nhớ bao nhiêu.&lt;br /&gt;Mấy tối, mấy đêm không thấy mẹ,&lt;br /&gt;Chăn lẻ mình con bóng cô liêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Uống rượu, sao lại uống ruợu ư?&lt;br /&gt;Có đâu nhiều nỗi để suy tư.&lt;br /&gt;Men say chất ngất hồn tê dại&lt;br /&gt;Phong lạnh trong lòng một chữ “Hư”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin cho nắng lại, mưa đừng qua&lt;br /&gt;Cho gửi theo gió tình con xa.&lt;br /&gt;Cho chim lại hót lời êm dịu,&lt;br /&gt;Mẹ của con, mẹ đã về nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này con già đi theo thời gian, theo cái nghĩa của người trẻ là sự già dặn. Cái sự già dặn ấy vẫn không giấu đi những sở thích nông nổi, ngông cuồng. Con thấy mình quên mất ý nghĩa của cuộc sống mà tình cờ, em gái bé nhỏ nhắc lại trong một đêm buồn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe tin mẹ ốm con buồn lắm. Giá mà ông trời rủ lòng thương cho mẹ con được ở gần nhau. Số phận luôn phải lắt léo, trớ trêu để mỗi khi ai nhắc đến nó đều với vẻ oán thán, lầm than. Những người yêu thương nhau quá lại thường không được ở gần bên nhau. Người ta đưa mẹ của con vào bệnh viện, có lẽ cũng như con... khi đó mẹ chẳng biết gì. Mẹ chẳng biết mình đi đâu và đi với ai chi biết là đi... Con cứ nghĩ cái cảm giác đó chỉ có người lang thang như con hiểu, mới gặp. Vậy mà không phải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đi ngơ ngẩn cả buổi chiều nay, chẳng tập trung được làm việc gì cả. Nhà máy rộng thế mà dường như bé quá, con đếm mỗi bước đi của mình. Trong tiếng lá khô lách tách nghe đâu đây như có tiếng nói cười của mẹ con. Giật mình, con giẫm phải cành khô do các bác công nhân làm vương vãi khi đi nhặt củi. Con là thằng trẻ con to xác vẫn bị giật mình. Không gian ở đây bé quá, chật chội quá, ngạt thở quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con lại đi mà không biết đi về đâu và đi cùng ai, bước chân sải hướng về phía bờ sông.&lt;br /&gt;“Ầu ơ...&lt;br /&gt;Dòng sông kia bên lở bên bồi...&lt;br /&gt;Dòng đời chảy bên đục bên trong...&lt;br /&gt;Lòng mẹ thương con tỏ sáng đêm rằm...&lt;br /&gt;Lòng con thương mẹ... ầu ơ... bên trong bên tỏ&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;Ầu ơ... ầu ơ”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng cây hai bên đường thi nhau thay áo. Như thể mùa thu là một lễ hội thời trang cho phép mỗi loài được chọn lựa một bộ cánh cho chính mình. Đêm nay lòng con nhuộm một màu vàng ươm. Vàng thế nào ư??? Nó giống cái cây cổ thụ đằng xa kia đang quắn lưng trĩu gánh những chiếc lá. Cơn gió nhẹ thổi qua... lá đung đưa tựa như quả vàng trên dòng sống Vesan, nơi cách đây ngàn năm hàng vạn con người tranh nhau để tìm lấy sự bất tử. Phía chân cầu, lòng con như đậu lên màu vàng của cụm cỏ dại, để mỗi lần tàu hỏa đi qua lại run lên khe khẽ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Màu vàng, bản thân nó không cần nguồn sống mà vẫn tồn tại. Cây cỏ đang khô đi mà nó có chết đâu. Nó vẫn đây, váng vất là những nỗi buồn của mẹ và con. Chỉ bên mẹ con mới thấy buồn đấy mà không đau nữa. Nỗi buồn của con không được một mình yên tĩnh mà lan tỏa, man mác, trầm tư. Nỗi buồn của con khi bên mẹ không còn bị khuấy đục bởi sự vui đùa mà chỉ đơn giản, đơn giản thôi hòa cũng nỗi buồn của mẹ. Nó chẳng thể buồn hơn, buồn ... khiến ta nhẹ nhàng bước đi, tặc lưỡi rằng ừ, ta đang buồn đấy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buồn vì cái gì con không rõ nữa, có lẽ là vì lòng tham, sự ghen tị hay thù hận. Cuộc sống bao vây con và mẹ bởi muôn vàn thứ quái đản. Mẹ dạy cách con nhìn vào chúng để biết chấp nhận giữa những khoảng trắng – đen vẫn có cái “nhờ nhờ”. Hôm nay, con thấy minh đang ghen với em bé cắp sách đến trường được mẹ đưa đi, và chắc chắn rằng đang chờ ở cổng lúc ra về. Hôm nay con thấy mình tham lam vô cùng khi người đời chỉ có 1 bà mẹ như một mặt trời duy nhất, còn con thì không, con muốn có hai, ba, và thực tế là bốn mặt trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này mẹ mệt nhiều. Mẹ ốm lâu rồi mà con không biết. Mẹ giấu cái ốm của mình rồi mang cả những cái ốm của con vào, để mỗi bước con đi thêm chắc chắn, mỗi quyết định của con không còn băn khoăn.  &lt;br /&gt;Con vẫn đi ngược về phía thành phố, con muốn bỏ xa cái thành phố này để xa đi quả vàng của cây, hay cành vàng của cỏ. Nhưng có vẻ như con đang bất lực, bất lực phải chạy trốn và bất lực khi muốn tìm về với mẹ ngay lúc này đây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm nay trăng xếp những viên gạch vàng khắp lối con đi. Đêm nay, trăng dát vàng lên cây cỏ. Đêm nay trắng ấp ủ mẹ thân yêu của con. Đêm nay con rảo bước một mình trên con đường tìm về bên mẹ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm nay mẹ ốm, không thấy con.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-116109509034735510?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/116109509034735510/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=116109509034735510' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/116109509034735510'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/116109509034735510'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2006/10/me-om.html' title='ME OM'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-114029992672285914</id><published>2006-02-19T04:58:00.000+07:00</published><updated>2006-02-19T04:59:02.233+07:00</updated><title type='text'>But if you see me walking by, the tears are in my eyes</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://photos1.blogger.com/blogger/608/770/1600/5021.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://photos1.blogger.com/blogger/608/770/320/5021.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;That takes me too long to get this emotion again. Just swalling a drop by drop I heard my feeling from inside. I dont know what to say, just walk away far from the troubles, far from my regrets. I was listening to my voice, the voice of souls. It os telling me about a new life, totally fresh. I didnt have any ideas about what I have said. I call her up  in the noon time. She was busy as I was. We didnt find ourselves any time of enjoying; as usually we seeks each other for troubles.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Not uderstading why we always talk about all the troubles but not the happinese. It seems we're always so serious in our work, we're trying to response for as much as we could. But when the enduration reaches its border, there is nothing to prevent it from floating out side, very moment.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rain drop keeps falling on my head and the tears burn out from her eyes. I dont want to see her this way. That's not her, the bold one I often know. I got everything in a flash and restore my mind, which needs to be defragemented.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We have talked, yeah we talked about the life, our very private one. We try to connect it from one to another one. In fact we figure out the crucial similarities of us. In fact we try to brigde ourselves by the tangible string, but unpartial. I love that moment too. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sushi, that's not a food that's life. Ce'st lavie. Sushi is rythms of live and tones of heart beat. I told her about the ingredients and the taste.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suddently we got sourer at the beginning, when difficulties come up at same time.&lt;br /&gt;Gradually we realize how hot they were when friends and relatives against or neglected you.&lt;br /&gt;Despite all above, we sing the only song " Over and Over" to get ourselves over those to survive or just to taste the bitter of lonesome. &lt;br /&gt;Then once we open our heart to welcome some, very close to you and together we enjoy our salty friendship. &lt;br /&gt;Finally and afterward, here; here we are to encourage ourself with the sweetness of love.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My dear I'm certainly in mood of love and for love. I'm crying in vain to share your hurts and willing be there, always to share your lifes. Coz we're just one.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I got you, my half.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Я тебя люблю, всегда.&lt;br /&gt;A day of memoir.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-114029992672285914?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/114029992672285914/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=114029992672285914' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/114029992672285914'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/114029992672285914'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2006/02/but-if-you-see-me-walking-by-tears-are.html' title='But if you see me walking by, the tears are in my eyes'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-113890363742633673</id><published>2006-02-03T01:06:00.000+07:00</published><updated>2006-02-03T01:07:17.863+07:00</updated><title type='text'>Сuộc đời</title><content type='html'>-----------------------------&lt;br /&gt;Đời người sống lâu trăm tuổi&lt;br /&gt;Y như một cái bình vôi.&lt;br /&gt;Càng sống, càng tồi&lt;br /&gt;Càng sống, càng bé lại&lt;br /&gt;-----------------------------&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-113890363742633673?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/113890363742633673/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=113890363742633673' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113890363742633673'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113890363742633673'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2006/02/uc-i.html' title='Сuộc đời'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-113842966889349134</id><published>2006-01-28T13:18:00.000+07:00</published><updated>2006-01-28T13:27:50.576+07:00</updated><title type='text'>Một năm mới và một thời cơ mới</title><content type='html'>Một năm xa nhà nữa, một năm nhớ mẹ và em hơn. &lt;br /&gt;Có tiếng mưa lách tách cả đêm qua khiến mệt mỏi và không ngưng nghĩ về gia đình. Sáng nay, trời lạnh hơn, mưa đã hoá tuyết và không còn lách tách nữa. Mình cũng lạnh hơn và đi vững chắc hơn. Gian nan thử sức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay đào có thắm sắc, mai có rực vàng. Em yêu có nhớ, có nhớ đến anh. Lẽ ra phải hát bài " To all the girls I loved before" nhưng giờ thì anh cứ "Một mình" mà tương thôi.&lt;br /&gt;Năm mới với nhiều vận hội và hạnh phúc mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh sẽ mãi yêu em. Mùa xuân ơi...&lt;br /&gt;30 Tết đi làm không thấy buồn!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-113842966889349134?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/113842966889349134/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=113842966889349134' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113842966889349134'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113842966889349134'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2006/01/mt-nm-mi-v-mt-thi-c-mi.html' title='Một năm mới và một thời cơ mới'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-113614792267134047</id><published>2006-01-02T03:33:00.000+07:00</published><updated>2006-01-02T03:38:42.913+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 22</title><content type='html'>Lại một năm nữa xa em và gia đình.&lt;br /&gt;Anh vẫn lang thang khắp chốn để tìm cho mình những hành trang cần thiết. Anh thực sự đã bước vào đời, và đang sống trong những thời gian tuyệt đẹp. Không phải vì hoàn cảnh mà vì anh thấy hài lòng với chính mình.&lt;br /&gt;Những cái tết xa nhà, khiến lòng anh không ít nhớ nhung. Năm nào cũng có tết và năm nào cũng không có tết.&lt;br /&gt;Bên em, anh sẽ có cả mùa xuân.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-113614792267134047?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/113614792267134047/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=113614792267134047' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113614792267134047'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113614792267134047'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2006/01/vit-cho-em-xa-nh-22.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 22'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-113416431565549534</id><published>2005-12-10T04:37:00.000+07:00</published><updated>2005-12-10T04:38:35.893+07:00</updated><title type='text'>None Sense</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Dạo này mình cô đơn quá !&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;-------------------------------------------------------------------------------------&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-113416431565549534?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/113416431565549534/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=113416431565549534' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113416431565549534'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113416431565549534'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/12/none-sense.html' title='None Sense'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-113406182647318802</id><published>2005-12-09T00:04:00.000+07:00</published><updated>2005-12-09T00:10:26.750+07:00</updated><title type='text'>Just Not Much Sense</title><content type='html'>&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/608/770/1600/Photo_111305_006.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://photos1.blogger.com/blogger/608/770/320/Photo_111305_006.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;We make a living by what we get, we make a life by what we give&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-113406182647318802?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/113406182647318802/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=113406182647318802' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113406182647318802'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113406182647318802'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/12/just-not-much-sense.html' title='Just Not Much Sense'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-113389807238908181</id><published>2005-12-07T02:40:00.000+07:00</published><updated>2005-12-07T02:41:12.703+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 21</title><content type='html'>Em thương nhớ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đang ngồi ở cái xứ lạnh lẽo này sau chuyến đi công tác không lấy làm thú vị. Anh chợt nhận ra rằng dù tuổi đời còn rất trẻ mà anh đã nhiếm nhiều thói bệnh, những tật xấu chỉ có ở tuổi già. Anh là một lão già, xấu xa!!&lt;br /&gt;Cũng có thể đó là sự thật. Thời gian này anh làm việc theo những lối mòn của chính bản thân mình. Anh tự đưa mình vào những cái bẫy, mê cung thì đúng hơn và anh tự mắc kẹt trong đó.&lt;br /&gt;Chủ trương đánh nhanh thắng nhanh không còn đúng. Anh suy xét kiểu ông già và làm mọi việc cứng ngắc dù tất cả trong tầm kiểm soát của mình. Anh có thể thay đổi được điều này. Nhưng cũng phải đến lúc nhận ra như thế này anh mới thấy cần phải thay đổi.&lt;br /&gt;Không có gì là quá muộn cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách đầu tư và kinh doanh hiện nay của cá nhân anh không hiệu quả. Anh chợt nhận ra rằng mình phải sáng suốt và thông minh hơn qua thời gian và kinh nghiệm làm việc mới phải. Không lẽ nào mình cũng đi theo những con đường mà người trước mắc kẹt. Kinh doanh bây giờ không đơn thuần là mua và bán nữa. Kinh doanh bây giờ cũng không cần đến sản phẩm nữa. &lt;br /&gt;Anh đang điều hành chính mình và suy nghĩ theo lối mà người trước để lại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh nói với em nhiều nhưng lại không giải quyết được cho mình những bài toán cỏn con. Dốt thật đấy, em nhỉ. &lt;br /&gt;Tự cười một mình!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi này suy nghĩ nhiều đâm lẩn thẩn quá!!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-113389807238908181?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/113389807238908181/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=113389807238908181' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113389807238908181'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113389807238908181'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/12/vit-cho-em-xa-nh-21.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 21'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-113321003563228124</id><published>2005-11-29T03:19:00.000+07:00</published><updated>2005-11-30T00:39:06.126+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 20</title><content type='html'>&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/608/770/1600/Photo_061705_001.jpg"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://photos1.blogger.com/blogger/608/770/320/Photo_061705_001.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;It's tough and still carry on this situation as long as I'm near you, my love.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đang làm cái nhiệm vụ mà lẽ ra là của em, hoặc giả thử có em ở bên anh sẽ không bao giờ phải nghĩ đến nó. Tự ru mình vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;Mấy ngày nay không đêm nao anh chợp được mắt. Quái lạ rằng chính bản thân anh cũng không thể tin rằng mình lại có được sức khoẻ đến vậy. Anh đã tưởng mình sẽ ngã gục cơ đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay là một ngày buồn. Công việc tương đối ổn, anh đã vay được tiền và bắt đầu trang trải các chi phí cần thiết. Quan trọng hơn là anh không thấy bi quan ở chính mình. Vậy mà lại không gặp được em. Có vẻ như thời gian này em thích nghi dần với những cuộc hội hè. Có vẻ thôi mà cũng có lẽ là sự thực. Anh không đem đến cho em được nhiều niềm vùi thì không có lý do gì để trách em đi tìm những thú vui khác.&lt;br /&gt;Buồn thật đấy, không ngờ anh càng lao đầu vào làm việc lại thấy mình yếu ớt và dễ bị tổn thương đến thế nào.&lt;br /&gt;Anh đã nghĩ đến một cuộc sống chỉ có công việc và gia đình. Nhưng không phải đó đã là tất cả. Có lẽ em cũng không dễ gì chấp nhận một cuộc sống như vậy. &lt;br /&gt;Anh nghi đến trách nhiệm và tình thương quá nhiều, đôi khi khiến em sợ hãi phải nghe đến nó.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-113321003563228124?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/113321003563228124/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=113321003563228124' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113321003563228124'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113321003563228124'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/11/vit-cho-em-xa-nh-20.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 20'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-113313751873030917</id><published>2005-11-28T06:50:00.000+07:00</published><updated>2005-11-28T07:25:18.973+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 19</title><content type='html'>Ngọc yêu quý!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy hôm nay anh vẫn tiếp tục những cơn mất ngủ. Đêm anh không tài nào chợp được mắt. Không rõ là ở nhà có việc gì, hay cũng có thể là có việc gì sắp xảy đến với anh. Cứ nằm xuống là anh nhớ trước tiên đến em. Anh tưởng tượng ra những công việc sắp phải làm để chuẩn bị cho cuộc sống mới. Anh hình dung ra rõ từng việc nhỏ nhất, anh nghĩ đến phải thông báo với bame em ra sao. Anh dường như đã chuẩn bị cả bài phát biểu trong đám cưới của chúng mình, chuẩn bị cả những bài học đầu đời cho con cái của chúng ta... và còn rất nhiều việc khác nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh cứ nghĩ rằng nghĩ đến em sẽ thanh thản hơn và ngủ ngon, nào ngờ anh tiếp tục nghĩ đến công việc. Anh không lo nhưng không hiểu vì sao cứ nghĩ xem mai sẽ làm thủ tục xuất cảnh cho người của công ty làm sao được ổn thoả. Cứ nghĩ xem mai sẽ lấy tiền ở đâu để thanh toán cho trường học, cho sở thuế và cho nhiều thứ nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Càng nghĩ đến em anh lại càng thương em nhiều hơn. Sau mỗi lời khen của bè bạn về sự chung thuỷ và đức hạnh của em, anh không dấu nổi sự tự hào và cả những giọt nước mắt. Anh thật dở hơi khi không lại khóc. Nhưng anh thấy đó cũng tốt, khi không phải quỵ luỵ cũng chẳng phải vì khó khăn mà được khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc có ý nghĩa gấp vạn lần những nụ cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôn em!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-113313751873030917?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/113313751873030917/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=113313751873030917' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113313751873030917'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113313751873030917'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/11/vit-cho-em-xa-nh-19.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 19'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-113295746033698969</id><published>2005-11-26T05:15:00.000+07:00</published><updated>2005-11-26T05:24:55.386+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 18</title><content type='html'>Những ngày xa nhau,&lt;br /&gt;Em yêu có mãi nhớ những ngày chúng ta xa nhau. Khoảng thời gian và không gian không thể xoá nhoà, vậy mà để chúng ta nhớ thật cụ thể sao khó quá. Anh đơn độc trên đường đời, và ở đâu đó anh biết em yêu của anh cũng đang đơn côi.&lt;br /&gt;Vì sao chúng ta xa nhau?&lt;br /&gt;Có nhất thiết phải là như thế, có nhất thiết phải xa nhau mới tìm thấy tình yêu đích thực. Không lẽ nào chúng ta lại thử thách con tim của mình nhiều đến thế. Anh biết rằng nói những điều này ra thật đau đơn. Anh buồn rầu vì cuộc sống không có em. Biết không em những ngày nơi đây vô cùng trống trải. Anh cố quên đi hình bóng em và dối mình trong những công việc bộn bề, nơi mà không bao giờ anh có thể hoàn tất công việc của mình.&lt;br /&gt;Em thương yêu, anh đang cố nhớ về em. Bỗng dưng anh lại thấy mình nhỏ bé biết bao. Trước hàng trăm con người nơi đây, anh thấy mình to lớn và vĩ đại. Vậy mà khi trở lại căn phòng bé nhỏ của minh anh lại cô đơn. Sự cô đơn đến nghiệt ngã. Cuộc sống cần có những sự cô đơn, nhưng không thể để cô đơn kéo dài hàng ấy năm. Đã biết bao nơi anh đi qua, đâu cũng chỉ là sự cô đơn, đâu đâu cũng chỉ là căn phòng nhỏ bé với nỗi nhớ về em da diết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng ngày trôi đi mà sao nỗi nhớ không nguôi ngoai, thậm chi còn tăng lên và giằng xé anh. Anh mơ về một ngày được bên em, bên em mãi mãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh tự ru mình vào giấc ngủ, giấc ngủ có em luôn ở bên.&lt;br /&gt;Anh hôn em trong mơ và thấy rằng mình đang mơ giấc mơ đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc em yêu ngủ ngon. Cuối tuần chúng ta lại gặp nhau phải không em. Hôn em yêu!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-113295746033698969?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/113295746033698969/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=113295746033698969' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113295746033698969'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113295746033698969'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/11/vit-cho-em-xa-nh-18.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 18'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-113226372974552180</id><published>2005-11-18T04:42:00.000+07:00</published><updated>2005-11-18T04:42:09.776+07:00</updated><title type='text'>V�o ??i 04 - ?u?i vi?c</title><content type='html'>(C� nhi?u sai ph?m qu?n l� nh�n s?)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;H�m nay c?ng kh� b?t ng?, t�i nh?n ???c quy?t ??nh t? c�ng ty m? v? vi?c ?i?u chuy?n 01 c�n b? k? thu?t ??n v? m�nh. C�ng vi?c l? ra kh�ng c� g� ?�ng n�i, nh?ng ch? trong v�ng 6 th�ng qua; c�ng ty ?� l�m 5 c�i quy?t ??nh nh? v?y r?i. Tr??c ?�y ch�nh t�i l� ng??i ngh? ra c�i c�ch th?c n�y ?? ??i ph� v?i nh?ng c�n b? c?n ph?i lo?i b? nh?ng m?u m?o v� kh� nu?t tr�i. V?y m� c�i tactic c?a t�i ng??i ta l?i d�ng ?? x? l� v?i m?t anh c�n b? k? thu?t.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Th?i gian qua t�i c?ng kh�ng l�m ???c nhi?u cho ??n v?, c?ng b?i nh? c�c �ng c? th�ch thay l� thay, b? l� b?. V?a xong b�i c�ng v?i c�ng nh�n, gi? c�c �ng l?i mu?n ?u?i ng??i. T�i kh�ng hi?u nhi?u v? t�nh kh� c�c c�n b? l�nh ??o; nh?ng t�i bi?t c�ch l?m vi?c c?a h?. C�ch l�m vi?c b?c ??ng, kh�ng c�n nh?c t?t c? m?i t�nh hu?ng v� ?em l�n b�n c�n t�nh to�n v?i ??n v? l� ti?n b?c.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;L?n ?�u ti�n nghe v? 01 c�i quy?t ??nh m� ch�nh t�i c?ng ch?a ???c th�ng b�o g� c?, d� vai v? c?a t�i c?ng ch?ng to h?n ai. &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;N�i v? anh c�n b? k? thu?t n�y, th?c ra anh ta l� ng??i t?t. T�i cho anh ta l� ng??i h?u d?ng trong ??n v? b?i anh bi?t vi?c c?a m�nh c?n ph?i l�m v� l�m t?t vi?c ?�. Tuy nhi�n v? kh? n?ng t? ch?c c?ng giao ti?p v?i c�n b? ??a ph??ng t�i e l� r?t k�m. V?i t�i th? l� ??. B?i �t ra c?ng c�n c� m?t ng??i bi?t l�m v� mu?n l�m. M?i c�ch ?�y v�i ng�y, t�i v� anh ta trao ??i v? c�ch th?c gi�p chuy?n bi?n k? th?�t cho ??n v?; v?y m� tu?n sau l?i nh?n ???c c�i quy?t ??nh ki?u n�y. T�i bi?t l� c?ng c� nhi?u ng??i mu?n l�m kh� d? cho m�nh; nh?ng t�i kh�ng ngh? l� h? s? d�ng anh nh�n vi�n k? thu?t n�y. T�i kh�ng ngh? l?i ?em n?i c?m c?a c? gia ?�nh ng??i c�n b? c?a t�i ra ?? ??u v?i ch�nh t�i. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;??i th?t v? v?n!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B?ng d?ng khi c?n ng??i th� l?i b? ng??i!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ng??i x?a c� c�u: "Nu�i qu�n ba n?m, d?ng qu�n m?t gi?". Gi? ?�y t�i ?ang ph?i ch?u c�i c?nh ?n x?i ? th� c?a c�ng ty. T�i th?t v?ng v� c�ng. Nh?ng k? ng?i cao l�m vi?c kh�ng r� r�ng ?� ?�nh, nh?ng ban b? h? tr? l?i v� nguy�n t?c, v� k? lu?t khi?n t�i ?�m kh� ch?u. Kh�ng c� m?t c�i th? t?c h�nh ch�nh n�o ???c l?p ra trong vi?c ?i?u ??ng, tuy?n d?ng hay bu?c th�i vi?c ??i v?i ng??i lao ??ng. T? khi v�o c�ng ty, h?p ??ng d�i nh?t trong l?ch s? c�ng ty ???c ch�nh t�i so?n th?o ra d�i 7 trang v?i kho?ng 50 ?i?u m?c l?i l� h?p ??ng lao ??ng v?i c�c c�n b? c�ng nh�n vi�n. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;T�i c?ng ph�n v�n ch?a bi?t n�n ra sao. T�i l� k? c?n th?n, c?n th?n ??n n?i ?a nghi m?i vi?c. ?� t�nh to�n v� c�n nh?c t?i c? c�i l?i v� c�i h?i tr??c m?t, t�i v?n cho r?ng kh�ng n�n chuy?n ng??i c�n b? n�y c?a t�i. Nh?ng gi? ?�y, t�i kh�ng ch? ph?i ??i di?n l? ph?i ch?ng l?i s? sai tr�i, m� t�i c�n ph?i ch?ng l?i s? s? di?n c?a c?p tr�n, ch?ng l?i s? � l� xu n?nh c?a c? m?t b? m�y v� s? ch?n n?n, th?t v?ng c?a c�ng nh�n vi�n.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;T�i kh�ng bi?t ?�u s? l� con ???ng s�ng c?a m�nh n?a. &lt;br /&gt;T�i tin r?ng b? m�y c?a t�i c� v?n ?? l?n nh?t ? kh�u nh�n s?. Khi x?a L?u B? d?y binh kh?i nghi?p c?ng t? nh�n t�i m� ra. Gi? ?�y, mu?n chuy?n ??i c�ng ty c� l? t�i n�n b?t ??u t? nh�n s?.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;T�i m?t m?i v� ch�n ch??ng khi m?t ng�y c� c? tr?m chuy?n d?n d?p ??n, v� ?i khi ch?a k?p gi?i quy?t th? n�y.&lt;br /&gt;T�i b?ng th?y r?ng ch�ng ta ch? l� nh?ng t�n b� nh�n cho k? kh�c sai b?o.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;V�o ??i th?t kh�!&lt;br /&gt;L�m ng??i r?t kh�&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-113226372974552180?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/113226372974552180/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=113226372974552180' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113226372974552180'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113226372974552180'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/11/vo-i-04-ui-vic.html' title='V�o ??i 04 - ?u?i vi?c'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-113192000943795849</id><published>2005-11-14T04:37:00.000+07:00</published><updated>2005-11-14T05:13:29.466+07:00</updated><title type='text'>Vào đời 03 - Bãi công</title><content type='html'>Ai là người đối thoại với công nhân ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Cán bộ quản lý cấp trung của tôi có vấn đề)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay không suôn sẻ như mọi năm, ít ra là với cá nhân tôi. Tôi đối mặt với nhiều câu hỏi mà trong cả quãng đời ngắn ngủi trước kia chưa từng nghĩ đến. Năm nay ít ra tôi đã bắt đầu quản lý một tập thể, một tập thể thực sự gồm có những cá nhân khác biệt về hình thức, giới tính, tuổi tác và cả hiểu biết lẫn tri thức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay công ty tôi đình công không dưới 03 lần. Mỗi bận như vậy tôi lại lâm vào một phen khốn đốn. Không phải bởi vì tôi sợ đối mặt với công nhân, mà đơn giản là tôi không chịu nổi cách giải quyết của những người quản lý đơn vị. Không ai bảo ai, họ đổ hết trách nhiệm và lỗi lầm lên cấp trên. Không ai chịu trách nhiệm trước công nhân và không ai muốn trả lời họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi luôn muốn tìm đến công nhân để nghe họ nói, để được sống cùng không khí với họ và hiểu được động lực thực sự của nhà máy nằm ở đâu. Ấy thế mà tôi lại có những cấp dưới muốn tránh nghe công nhân nói, họ trốn thậm chí đuổi công nhân ngay trước mặt rất nhiều người.&lt;br /&gt;Tôi chợt hiểu rằng tôi đang bị bịt tai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần đầu tiên, 10 người công nhân ươm của nhà máy tự nhiên khóc oà lên khi tôi đi xuống dưới xưởng. Tôi không chắc họ nhìn thấy mình, nhưng tôi biết ngay lý do vì sao. Đây không phải là lần đầu tiên tôi nghe thấy việc này, nhưng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy. Họ vừa mới lĩnh lương. Số tiền lương khoảng 50$ không đủ để họ nuôi con cái và một gia đình vá víu. Tôi nói vậy nghe có vẻ văn chương nhưng quả thật, ở cái đất nước này trong nhà chỉ có một số người đi làm, còn những người khác là trẻ em và bà già.&lt;br /&gt;Họ khóc nhiều đến mức cả phân xưởng ươm nháo nhác xúm xít vào. Có người thì nói, có người chửi bới nhưng tựu chung lại là cả phân xưởng rất lộn xộn. Tôi đứng im tại một góc khuất để theo dõi đám đông kia sau một hàng máy. Họ bắt đầu nói, cười và túm tụm lại thành những nhóm nhỏ. 30' sau người xưởng trưởng bỗng đủng định đi đến và hỏi chuyện. Họ quát công nhân của họ, và của tôi như trẻ con.&lt;br /&gt;Họ không giải thích mà bắt những người công nhân của tôi phải đi làm, nếu còn muốn làm việc. Ngay lập tức 10 người công nhân kia, trong đó tôi biết có cả nhưng công nhân trẻ &amp; ưu tú của nhà máy lập tức thu dọn quần áo đi về. &lt;br /&gt;Trong tiếng cười đùa của người khác, và tiếng trách móc của một số người thợ cơ khí lão thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi biết lúc này cũng không nên giấu mặt nữa. Trong lúc họ cãi nhau tôi đã tranh thủ tìm các cán bộ Việt Nam trong nhà máy, nhưng đáng tiếc là không hề thấy một ai. Có lẽ họ đang "bận" với những gì mà họ đã báo cáo cho tôi hàng tuần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi yêu cầu xưởng trưởng gọi những người công nhân kia lại một chỗ, mời họ vào phòng làm việc của xưởng trưởng và khi đó, tôi là người chiếm dụng. Tôi để cho từng người trình bày lý do mà họ đòi bỏ về. Mỗi người chỉ chiếm của tôi 3', và thêm 1' để người xưởng trưởng tường thuật lại cho tôi bằng tiếng Nga những đoạn mà tôi không hiểu rõ lắm.&lt;br /&gt;Lý do chính vẫn là lương thấp. &lt;br /&gt;Trước đó 10 phút họ gào lên như thể thề sẽ vĩnh viễn không làm ở đây nữa, còn giờ đây sau khi tôi lắng nghe họ nói họ im lặng và sợ sệt ngồi trước tôi.&lt;br /&gt;Tôi lật nhanh sổ chấm công "nhem nhuốc" của người xưởng trưởng - Chỉ có thể dùng từ như vậy là thích hợp nhất. Bởi nó không giống một cuốn sổ quản lý, giám sát nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tóm lại cho họ, bao gồm 10 công nhân nữ và chị xưởng trưởng, 03 vấn đề:&lt;br /&gt;1. Tôi đã nghe và hiểu vấn đề họ đang nói.&lt;br /&gt;2. Tôi sẽ điều tra lại việc chấm công cho họ dưới phân xưởng và cách trả lương tại phòng kế toán (căn cứ vào những khác biệt mà tôi phát hiện được trong cuốn sổ vừa rồi).&lt;br /&gt;3. Tôi hứa sẽ có trả lời cho họ trong vòng 03 ngày làm việc tiếp theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ có vậy không cần tôi yêu cầu, 10 công nhân trên trở lại đi làm như thường.&lt;br /&gt;Đêm đó, 12h tôi đứng chờ sẵn trước cổng nhà máy leo lên xe buýt đưa công nhân về nhà. Tôi hiểu rằng mình đang làm cái việc phải chia sẻ với công nhân. Họ không muốn có những ông quản lý bị điếc và họ cũng chẳng cần những lời nói xa xỉ. Chỉ cần tấm lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cũng vậy, chỉ cần tấm lòng của họ hết sức vì công việc, chỉ cần những ông quản lý cấp dưới bỏ hai tay đang bịt tai ra, lắng nghe tôi nói và người khác nói.&lt;br /&gt;Tôi cũng vậy, chỉ cần làm là hiểu. Chỉ cần tin là chiến thắng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-113192000943795849?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/113192000943795849/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=113192000943795849' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113192000943795849'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113192000943795849'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/11/vo-i-03-bi-cng.html' title='Vào đời 03 - Bãi công'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-113001007043404788</id><published>2005-10-23T02:41:00.000+07:00</published><updated>2005-10-25T19:45:00.390+07:00</updated><title type='text'>Vào đời 02</title><content type='html'>Đạo làm người&lt;br /&gt;PhanViet&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy ra đề tập làm văn vẻn vẹn ba chữ “Đạo làm người”. Cả lớp nhao nhao “Thưa thày nhưng đạo làm người thế nào ạ? Bình giảng hay giải thích hay miêu tả hay là làm thơ về đạo làm người hả thày”. Thày chỉ cười “Tuỳ! Cứ làm đi” Thày cho một tuần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việt nộp bài “Khởi công từ thời sáng thế và vẫn liên tục được xây dựng nâng cấp, Đường Làm Người là một con đường dài nhất và to nhất trong các con đường đã từng được xây trên thế giới. Đường có nhiều làn khác nhau: làn cho da người đi về phương Đông, làn cho người đi về phương Tây, làn cho người vô phương, vv...Giữa các làn đường có giải phân cách đúc bằng bê tông, cao và vững ngang bức tường Béc lin, do các kiến trúc sư lỗi lạc như Thích Ca Mầu Ni, Khổng tử, Trang tử, Giê su Ki tô, Mô ha mét, Freud, Platon, Heghen, Các Mác, vv...vẽ thiết kế và huy động người xây dựng. Cách vệ đưòng không xa là các loại biển quảng cáo: nào là Hawaii, nào là Las Vegas, nào là Hall of fame, bia rượu, nhà nghỉ, đủ các loại...đèn xanh đèn vàng nhấp nháy đầy màu sắc, làm cho cảnh quan con đường thêm sinh động, hấp dẫn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đưòng làm người có rất nhiều tầng. Tầng dưới cùng cho những người không còn hình dạng người, di chuyển cần có các phương pháp hỗ trợ như còng tay, khoá chân, vv...đi theo luật hình, luật dân sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tầng tiếp giành cho người đi xe buýt - vừa ngồi vừa đọc báo, thấy có đám đánh nhau thì ghé lại đánh hôi, thấy có ai rơi tiền thì nhìn trước nhìn sau nhặt lấy, nhẩn nhẩn nha nha, không chú ý thời gian trôi qua, bỏ lỡ bến mà không biết, đi đến cuối đường đọc vẫn chưa xong bài báo “Vì sao chúng ta đau khổ”. Làn này theo luật sinh, lão, bệnh, tử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tầng tiếp giành cho người đi xe đạp, dĩ hoà vi quý, không hiện đại, không quá thô sơ, từ từ, hiền hoà đi hết đường, vừa đi vừa thở, lưng áo ướt mồ hôi nhưng thôi cũng là thể dục. Làn này tuỳ luật từng lúc, mũ ni che tai, không cần có chính luật, phụ luật, cứ tiện là làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tầng trên cho người đi xe máy, giật gấu vá vai, vội vội vàng vàng, không sang không hèn, tranh thủ tiện nghi, không ra đàng hoàng, không ra bần tiện; phóng nhanh vượt ẩu, đèn đỏ vựợt ngay, cố về đích nhanh, chưa về đến cuối đường mệt bã, đâu biết có ai đi cùng mình, nắng mưa dầu dãi chai sạn, nghi ngờ tất thảy. Làn này dùng luật “mình là trên hết”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tầng tiếp nữa là những kẻ đi ô tô, nghênh ngang khệnh khạng, bấm còi toe toe, ngồi mát bát vàng, cậy mình có chút kiến thức hay tiền tài danh vọng, hay con nhà quan tước, phóng xe vượt qua, nước bẩn bắn lên người khác cũng mặc kệ; chưa đi được mấy đường mà đã gây tai nạn...Làn này dùng luật rừng, luật kẻ mạnh, ai yếu phải thua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi còn nhiều tầng nữa..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một tầng hẹp lắm, đường nhỏ thôi, ở sát bên lề, không rải nhựa mà lát gạch màu nâu đất, không có gì vui mắt sặc sỡ, không có gì hào nhoáng xa hoa. Nền đường trải bằng hỗn hợp Bi, Trí, Dũng; giải phân cách là định kiến; chỉ có một luật tối cao là yêu thương. Tầng này ít người đi lại lắm vì ai cũng ngại đi bộ...Tầng ấy có biển đề "Đường một chiều, chỉ đến thẳng Xứ Người”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy đọc bài của Việt, cho 2 điểm và phê “ý văn sơ sài, lời văn sáo rỗng, diễn đạt lủng củng, tối tăm. Vứt! Vứt!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hu hu, xin Thày tha lỗi cho con!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-113001007043404788?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/113001007043404788/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=113001007043404788' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113001007043404788'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/113001007043404788'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/10/vo-i-02.html' title='Vào đời 02'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112966396170158929</id><published>2005-10-19T02:32:00.000+07:00</published><updated>2005-10-19T02:32:41.746+07:00</updated><title type='text'>Vào đời 01</title><content type='html'>Anh biết mình là ai, mình đang đứng ở đâu và sẽ đi về đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày kia sẽ có ai đó nói cho nhiều người biết anh là ai.&lt;br /&gt;Những ngày này thật buồn bã. Anh suy nghĩ nhiều đâm ra lân thẩn và không làm được nhiều việc. Việc ở trường không được trọn vẹn, việc ở cơ quan rối bời trăm điều. Anh phải làm sao đây. Phải làm sao để thoát ra khỏi cảnh cùng quẫn này. Những nỗi buồn tiếp nối nhau. Anh bỗng dưng thấy mình quá yêu đuối và nhỏ nhoi trước cuộc đời.&lt;br /&gt;Anh tư hỏi vì sao mình không được học hành, bình thường thôi như các bạn khác. Anh tự hỏi vì sao mình không thể đơn giản học như các bạn khác, vui như các bạn khác. Anh lo toan trăm mỗi bộn bề, của cuộc sống của công việc và gia đình. Em, người anh yêu thương hết mực luôn nói anh là người đa cảm và rất quan tâm tới những người khác. Nhưng anh đã quá mệt mỏi với sự quan tâm tới hàng tỉ thứ công việc như vậy rôì. Anh biết là những dòng hôm nay anh viết sẽ chỉ là cảm xúc. Và ngày mai, một ngày mới bắt đầu anh sẽ lại làm việc với đúng tiến độ trước đây. Anh không có lỗi thoát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào đời. Anh vào đời không dễ dàng gì. Từ khi đi học xa nhà, cuộc sống đã dạy cho anh nhiều thứ. Nó dạy anh cách phải học từ cuộc đời và phải lăn xả vào nó. Sau mấy năm anh vẫn là một chiến binh, tự nhủ với mình không còn bỡ ngỡ nhiều như những năm đầu. Nhưng không trở thành sĩ quan. Anh buồn vô hạn. Công việc chồng chất khiến anh lẫn lỗn về các mỗi lo toan. Lo bài vở ở trường. Lo công việc công ty. Lo tuyển người. Lo tài chính. Lo sản xuất. Lo công nhân ốm. Lo nội bộ lục đục. Lo ngày mai người ta sẽ đóng cửa nhà máy. Lo thuế, lo chính sách, lo cấp trên. &lt;br /&gt;Em có biết không, anh lo về cuộc sống sau này. Anh không trả lời được rằng anh sẽ phải làm gì để thay đổi tình hình. Anh lo rằng cả anh, và cả cái công ty này sẽ chết chìm. &lt;br /&gt;Anh lo mình không có thời gian dành cho em. Anh lo cho sức khoẻ của ba me và của em. Anh lo tình cảm của em dành cho anh liệu có đổi thay.&lt;br /&gt;Biết không em, Vào Đời thật gian nan và khó khăn. Thời gian trước đây anh cứ ào ào trôi đi với biết bao sự kiện. Không có em ở bên, để chia sẻ. Em nói đúng, trước đây anh thật vô tâm vì đã không sẻ chia được nhiều với em. Nhưng quả thật anh cũng không biết nói sao để em hiểu. Anh bỗng thèm cái cảm giác yên ổn. Cái cảm giác không thể có ở một người, ở một người trẻ tuổi và chưa có địa vị như anh lúc này. Anh phải nói làm sao để em hiểu rằng đã có lúc bản thân anh, con người mà em luôn coi là mạnh mẽ, là chỗ dựa cho cả cuộc đời lại yếu đuối và suy sụp đến thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh cứ thế, cứ thế lơn lên với nhiều khuyết tật, và cả sự vẹn toàn. Hàng đêm với đống sổ sách và bài vở, anh phải lựa chọn một trong hai. Và thương thì anh sẽ cầm đống sổ sách lên trước để làm. Mỗi lần như vậy anh nuốt đắng ngậm cay. Mà quả thật muốn nuốt đắng ở đây đâu phải chuyện dễ dàng. Đêm về, anh cũng chỉ là một con người, một sinh linh nhỏ bẻ. Anh không thể làm được hơn nữa mà bài vở thì không thể đợi chờ. Em có hiểu rằng anh lúc này đang bất lực trước hoàn cảnh thế nào không. Anh không đổ lỗi cho tình thế mà chỉ thấy bất lực trước những khó khăn đáng sợ. &lt;br /&gt;Nhiều lúc anh muốn khóc, khóc thật to lên. Thường thì anh gào thét để bớt đi sự uất ức của mình, của những cái tôi đang còn muốn vươn lên. Lúc này đây, anh muốn khóc. Khóc vì thương cho chính số phận, chính bản thân mình trong thời gian qua. Khóc vì chính anh.&lt;br /&gt;Hôm nay anh thấy như vậy đã là khó, là khổ. Mai sẽ còn thấy khổ hơn. Anh buồn lắm.&lt;br /&gt;Có mấy ai vào đời được trọn vẹn và hoàn mỹ. Có mây ai vừa đi học vừa đi làm như anh. Có mây ai quản lý và có mấy ai làm chủ như anh. Có thể đó là những lời nói tự hào. Có thể đó là sự tủi thân mà chỉ riêng mình anh hiểu được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oà khóc, và anh thấy mình nhẹ nhõm hơn. Ngày mai anh sẽ giải quyết bớt bài học và bớt lại một phần công việc.&lt;br /&gt;Anh sẽ cố gắng về sớm với em. Em thương nhớ!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112966396170158929?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112966396170158929/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112966396170158929' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112966396170158929'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112966396170158929'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/10/vo-i-01.html' title='Vào đời 01'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112941505111929642</id><published>2005-10-16T05:24:00.000+07:00</published><updated>2005-10-16T05:24:11.156+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 17</title><content type='html'>Em thương yêu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay là một ngày không quá ngắn ngủi với anh. Lịch công tác vẫn bề bộn thế mà công việc không chạy là bao. Cuối cùng thì cái vật cản khó khăn nhất vẫn chính là bản thân mình trong quá trình thực hiện công việc. Anh ngộ ra nhiều điều về bản thân. Chính anh chứ không phải ai khác đang là kẻ chặn lại bước tiến mới. Chính anh đã không quyết liệt thực hiện đến cùng các chỉ thị. Chính anh đã không giám sát đến cùng các cá nhân thực thi. Anh bỗng thấy cần phải thay đổi, và phải tiến công.&lt;br /&gt;Nghe thì giống như một trận đánh vậy. Nhưng em nói đúng, anh luôn phải cố gắng vì trước tiên là bản thân mình, vì em, vì chúng ta và vì khối công ty này. Mọi việc sẽ không quá khó khăn vì anh tin là mình sẽ chiến thắng. Chiến thắng trên tât cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy năm nay anh xa nhà, thực ra anh đã làm khổ em trong sự đợi chờ mòn mỏi. Anh biết ơn và chịu ơn em nhiều. Em vẫn luôn và sẽ mãi mãi là người vợ hiền thuỷ chung son sắc. Anh thật may mắn vì có em ở bên.&lt;br /&gt;Thương em nhiều mà chỉ nói được có vậy. Anh hạnh phúc vì có em.&lt;br /&gt;Thời gian này trời lạnh lắm. Anh ở đây không chỉ có một mình, mà còn có cả các anh em. Anh cũng chia sẻ những niềm vui và nỗi buồn cùng họ. Và anh sẽ đem cả nhiệt huyết của tuổi trẻ về đây, cái đơn vị này. Anh sẽ kể với họ về em, về sự tuyệt vời của em nữa. Để tất cả mọi người thân của anh, mọi người quen của anh được biết đến sự hạnh phúc của chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay trời trở lạnh sớm. Khí hậu trên cái vùng núi đồi này thật khắc nghiệt. Con người sống ở nơi đây phải chịu đựng giỏi lắm mới vượt qua được tất cả. Anh mơ về em hàng đêm. Mỗi sáng dậy soi gương thấy mình thêm già cỗi, nhưng tâm hồn lại như trẻ lại. Anh vẫn hát những bài hát yêu thích. Vẫn sở thích ngồi đọc sách cuối tuần. Vẫn thế, vẫn là anh.&lt;br /&gt;Vẫn ngắm hình của em. Vẫn viết thư cho em. Và tin rằng em của anh vẫn thế.&lt;br /&gt;18 tuổi anh đi ra nước ngoài, khi mà cuộc sống trong nước còn quá mới mẻ với anh. Anh đã đi qua biết bao địa danh, biết bao cảnh đẹp. Anh đã chứng kiến biết bao sự khắc nghiệt, và cả sự khốn nạn của con người nữa. Nó sẽ là một bức tranh nhiều màu sắc của cuộc sống này. Nhưng với em, anh chỉ muốn bức tranh của chúng ta luôn có những màu hồng, và đâu đó là những khoảng lặng, cho cả anh và em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em có biết rằng anh lớn lên trên mỗi bước đi. Tâm hồn anh trải rộng khắp nẻo đường, dù là nơi biển đảo hay núi cao. Em có biết được tầm nhìn của anh vươn rộng ra khắp thế giới. Cứ mỗi khi đi trên máy bay để đến một vùng đất có thể mới hoặc không còn xa lạ gì với mình, anh luôn mong có thể được cùng em chu du. Được cùng em đón nhận cái thú của sự phiêu lưu đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;05 năm qua rồi. Em cũng đã trưởng thành như bao người con gái khác. Sự dịu dàng trong em vẫn đó. Em cứng cỏi hơn là điều anh rất mừng. Anh yêu em không chỉ vì tình yêu đôi lứa, của trai gái mới lớn. Anh yêu vì biết trong em có sự dịu dàng của mẹ, có sự bao dung của cha. Anh yêu em vì tất cả những điều em có. Có những mảnh đất em chưa đi cùng anh tới. Nhưng anh tin, nơi quê hương Hà Nội, nơi có biết bao kỷ niệm của chúng ta vẫn và sẽ mãi là mạnh đất đẹp đẽ và hạnh phúc nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Đêm Tân Xuân, Hồ Gươm sao long lanh. Chuông reo ngân, Ngọc Sơn sao uy nghi...&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã có biết bao cái Tết không được gần em, không còn nghe tiếng em cười và lời em thầm thì mỗi khi xuân đến. Anh không phải là kẻ lang thang, không phải người ham chơi. Anh luôn mang theo hình ảnh em bên mình. Mỗi khi xuân sang, tự nhủ với lòng mình là đã lớn khôn. Tự nhủ với mình là sắp được về bên em.&lt;br /&gt;Cuộc đời kể cũng nhiều điều nghịch lý. Có xa nhau mới biết chúng ta yêu nhau tới nhường nào. Nhưng anh tin và rất tin rằng chúng ta sẽ hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay mai sẽ tươi đẹp. Chúng ta sẽ đón chào những ngày mới ấm áp tràn ngập ánh nắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Bên nhau!!!&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112941505111929642?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112941505111929642/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112941505111929642' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112941505111929642'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112941505111929642'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/10/vit-cho-em-xa-nh-17.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 17'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112931344256963309</id><published>2005-10-14T23:06:00.000+07:00</published><updated>2005-10-15T01:10:42.596+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 16</title><content type='html'>Em yêu!&lt;br /&gt;Mình cứ giận dỗi như trẻ con vậy em nhỉ. Giận rồi lại thương. Em bao cứ như thế em thích lắm. Vì em thích chọc anh. Vì em không thích anh lúc nào cũng nghiêm túc với em, vì em không thích anh dạy bảo em. Em chỉ thích anh là người yêu của em thôi. Và nhiệm vụ duy nhất của những người yêu nhau là phải yêu thật nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau mỗi lần giận hờn, em dường như hạnh phúc hơn. Em thấy anh nâng niu và gìn giữ tình cảm của chúng ta thế nào, thì em lại càng sung sướng. Em tự hào khoe với bè bạn về anh, về tất cả những điều anh làm, khác hẳn với khi chúng ta cãi lộn, em nhỉ.&lt;br /&gt;Anh hư quá, anh lớn mà không biết nhường em. Cái gì cũng tranh giành và đòi phần thẳng của em. Uh đúng rồi, anh hư thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh bỏ cách 01 thư cho em nhé, anh hư quá em nhỉ. Nhưng hôm đó quả thực là anh giận em lắm. Anh muốn nói hết cho hả cơn giận. Nhưng rồi dường như anh lại quá lời với em. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay nhà máy của anh lại hoạt động dặt dẹo. Anh buồn không kể xiết. Một mình anh không thể làm gì cả. Anh muốn làm một cái gì đó, anh muốn thay đổi diện mạo nơi đây. Anh không chấp nhận như bây giờ. Nhưng anh chưa thể làm cho những con người ở vị trí lãnh đạo kia thay đổi suy nghĩ và tư duy làm cũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh buồn lắm. Trời lạnh quá! anh càng nhớ em hơn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112931344256963309?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112931344256963309/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112931344256963309' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112931344256963309'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112931344256963309'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/10/vit-cho-em-xa-nh-16.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 16'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112850878455267926</id><published>2005-10-05T17:39:00.000+07:00</published><updated>2005-10-05T17:39:44.586+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 15</title><content type='html'>Anh thương em nhiều. Ở cơ quan người ta có bắt nạt em không. Ở cơ quan em có làm tốt công việc không. Anh thương em lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời &lt;br /&gt;Chim về góc biển. Bóng ra khơi &lt;br /&gt;Người sang bên ấy sao mà lạnh &lt;br /&gt;Nhịp trúc ta về lạnh mấy mươi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời&lt;br /&gt;Như trời nhớ đất rất xa xôi&lt;br /&gt;Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ &lt;br /&gt;Uống say mà gọi thế nhân ơi ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời &lt;br /&gt;Bàn tay dư mấy ngón chia phôi &lt;br /&gt;Dằn chén hất cao đầu cỏ dại &lt;br /&gt;Hát rằng phương Nam ta với ngươi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khúc hát chinh phu rộn khắp đường&lt;br /&gt;"Ta say trời lạ, khát trùng dương&lt;br /&gt;Tay ta víu cả vào thiên hạ&lt;br /&gt;Chận dưới ngai rồng một Bắc phương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mơ về em.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112850878455267926?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112850878455267926/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112850878455267926' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112850878455267926'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112850878455267926'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/10/vit-cho-em-xa-nh-15.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 15'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112749739921201374</id><published>2005-09-24T00:43:00.000+07:00</published><updated>2005-09-24T00:43:19.266+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 13</title><content type='html'>Thương em nhiều những ngày xa nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Dushanbe ngày 23.09.2005&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng nay anh cứ ngồi thẩn thơ vì nhiều việc quá mà không biết sẽ phải bắt đầu từ đâu. Anh đọc nhiều sách hơn mỗi ngày và thấy cuộc sống của mình thật phong phú biết bao. Em yêu thương, giờ này em ở đâu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái ngồi trước mặt anh đang than thở với cậu bạn trai bằng thứ ngôn ngữ của họ. Không phải vì anh không biết tiếng Nga hoặc tiếng Tajikistan mà là vì giữa họ đang sử dụng một thứ ngôn ngữ riêng. Chỉ họ mới hiểu. Anh thấy họ cứ khúc khích, nhiều khi chỉ nhấm nháy nhau bằng anh mắt mà sao tỏ được hết nỗi niềm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên tay cô gái còn nguyên một vết bầm tím. Anh cũng không rõ đó là vì sao, bởi chắc chỉ có họ hiểu với nhau. Nhưng rõ ràng vết bầm đó không làm hai con người kia bớt hạnh phúc hơn. Trên gương mặt họ lộ rõ vẻ mãn nguyện. Thời gian này, anh học được cách yêu thương và chia sẻ hạnh phúc với người khác nhiều hơn. Chỉ có thế thôi mà suốt cả ngày hôm nay anh vui vẻ làm mọi việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh nhớ lại...&lt;br /&gt;Những ngày chúng ta còn ở bên nhau. Những ngày đó thật êm đềm, lung linh, màu nhiệm theo cách riêng. Tình yêu của chúng ta không chỉ có những niềm vui, những nỗi đau và cả những nỗi nhớ như giờ đây.&lt;br /&gt;Em, em thật ngộ nghĩnh với cái tật thích "cắn" anh. &lt;br /&gt;Quả là người xưa nói đúng. "Dạy con từ thủa còn thơ, dạy vợ từ thủa bơ vơ mới về".&lt;br /&gt;Ngày hạnh phúc đầu tiên là ngày em đem nỗi đau đến với anh. &lt;br /&gt;Nỗi đau đúng theo nghĩa đen của nó. &lt;br /&gt;Em cắn anh không thương tiếc, không mảy may xót xa cho người tình.&lt;br /&gt;Em hả hê, hả hê như vừa trút được bao nỗi ấm ức.&lt;br /&gt;Có cái gì đó xuất hiện trong em của sự thoả mãn và kiêu hãnh.&lt;br /&gt;Đó quả là một ngày vui với anh, dù thời tiết thì chẳng lấy gì làm đẹp đẽ. Chúng ta vẫn thế, dù nắng hay mưa vẫn luôn yêu nhau phải không em. Một chiều mưa rục rịch, em dỗi hờn vu vơ, em làm nũng và bắt đền anh với nhiều nỗi nhớ. Em để lại trên vai anh những vết thâm hình tròn, hình oval.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em bảo, như thế để anh nhớ em nhiều hơn. Về nhà cũng phải nhớ đến em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh yêu em nhiều quá, giá mà mỗi ngày em đều giận hờn, đều vu vơ như vậy để anh yêu em nhiều hơn. Anh sẽ hạnh phúc biết bao khi được nhớ đến em nhiều hơn ở mọi lúc. Nhưng chỉ có điều lo lắng, là liệu nhớ nhiều đến thế, yêu nhiều đến thế người anh có đầy sẹo không nhi? -)&lt;br /&gt;Anh nói vậy chỉ để trêu chọc em thôi. Em thương yêu ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn nhớ, chiều đó về nhà cả mẹ và chị đều hỏi về nguồn gốc vết răng trên người anh. Anh không biết nói dối, mà nói thật điều này thì không thể. Không thể bởi anh cũng không sao giải thích được cái cảm giác hạnh phúc của mình lúc đó cho mẹ và chị. Và anh tin rằng, khi đó em cũng có cảm giác giống anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ hôm sau, em cho anh chỉ thị mới: &lt;strong&gt;Ở nhà không được cởi trần.&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là anh lại càng nhớ em nhiều hơn. Em rất giỏi lồng chuỗi những sự kiện để đạt được mục đích khiến anh nghĩ và yêu em nhiều hơn. Bằng cách em để lại cho anh những bí mật nho nhỏ, anh phải luôn nhớ đến em và chôn chặt những bí mật đó, cho riêng chúng mình.&lt;br /&gt;Anh không trách em đã quá yêu anh, chỉ trách mình đã nuông chiều em để rồi em thích cấu, thích làm gì cũng được.&lt;br /&gt;Kể cả việc cắn xé, cào cấu... đáng sợ thật!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy hôm nay anh đang trong tâm trạng yêu em rất nhiều. Anh viết vài dòng để thấy rằng chúng ta đã có những thời gian bên nhau đẹp đẽ biết nhường nào. Anh rất hài lòng về tinh yêu của mình. Anh sẽ nhớ em nhiều lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và biết đâu hai bạn trẻ trên kĩa cũng sẽ mãi nhớ nhau, như anh đang nhớ em. Biết đâu sẽ có một người đi xa và một người vẫn luôn đợi chợ. Đời chờ một NGÀY VỀ HẠNH PHÚC.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh chúc phúc cho họ và cho chúng mình.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112749739921201374?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112749739921201374/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112749739921201374' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112749739921201374'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112749739921201374'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/09/vit-cho-em-xa-nh-13.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 13'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112740677206862540</id><published>2005-09-22T23:32:00.000+07:00</published><updated>2005-09-22T23:32:53.560+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 12</title><content type='html'>Em yêu thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi chúng ta sẽ là một gia đình. Anh nhớ và thương em nhiều. Anh yêu em và hy vọng rằng con cái cũng sẽ yêu em nhiều như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Hãy gọi điện cho mẹ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;(Lời khuyên của người cha)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi ngày con nhớ dành lời khen tặng vài ba người.&lt;br /&gt;Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc.&lt;br /&gt;Nhìn thẳng vào mắt mọi người.&lt;br /&gt;Nói lời “cảm ơn” càng nhiều càng tốt, cũng vậy, nói lời “làm ơn” càng nhiều càng tốt.&lt;br /&gt;Hãy sống dưới mức con kiếm được. Đối xử với mọi người như con muốn được họ đối xử như thế.&lt;br /&gt;Kết thêm những người bạn mới nhưng trân trọng những người bạn cũ.&lt;br /&gt;Hãy giữ kỹ những điều bí mật.&lt;br /&gt;Con đừng mất thì giờ học các “mánh khóe” doanh nghiệp. Hãy học làm doanh nghiệp chân chính.&lt;br /&gt;Dám chịu nhận những lầm lẫn của mình.&lt;br /&gt;Con hãy can đảm. Dù tự con không được can đảm lắm thì cũng phải tỏ ra can đảm. Người ta không phân biệt một người can đảm và một người tỏ ra can đảm.&lt;br /&gt;Con phải dành thời giờ và tiền bạc làm việc thiện trong cộng đồng.&lt;br /&gt;Đừng bao giờ lường gạt một ai.&lt;br /&gt;Học cách lắng nghe. Cơ hội trong đời nhiều khi gõ cửa nhà con rất khẽ.&lt;br /&gt;Đừng làm cho ai mất hy vọng.&lt;br /&gt;Con đừng cầu mong của cải, mà phải cầu mong có sự khôn ngoan, hiểu biết và lòng dũng cảm.&lt;br /&gt;Đừng hành động khi đang giận dữ.&lt;br /&gt;Con phải giữ tư thế đàng hoàng. Muốn đến một nơinào thì luôn phải có mục đích và sự tự tin rồi hãy đến.&lt;br /&gt;Đừng bao giờ trả công cho ai trước khi họ xong việc.&lt;br /&gt;Hãy sẵn sàng thua một trận đánh để dẫn đến thắng một cuộc chiến.&lt;br /&gt;Đừng bao giờ ngồi lê đôi mach.&lt;br /&gt;Cẩn thận với kẻ nào không còn gì để mất.&lt;br /&gt;Khi gặp một nhiệm vụ khó khăn, con hãy hành động như không thể nào bị thất bại.&lt;br /&gt;Đừng giao du quá rộng. Phải học cách trả lời không một cách lễ phép và dứt khoát.&lt;br /&gt;Đừng mong chờ cuộc đời đối xử sòng phẳng với con.&lt;br /&gt;Đừng đánh giá thấp sức mạnh của sự tha thứ.&lt;br /&gt;Cẩn thận về đồ đạc, quần áo: Nếu định sắm thứ gì trên năm năm thì phải cố gắng sắm thứ tốt nhất có thể được..&lt;br /&gt;Con hãy mạnh dạn trong cuộc sống.&lt;br /&gt;Khi nhìn lại quãng đường đã qua, hãy tiếc những điều chưa làm được, chứ đừng tiếc những điều đã làm xong.&lt;br /&gt;Đừng quan tâm đến bè nhóm. Những ý tưởng mới mẻ, cao thượng và có tác động đến cuộc sống luôn luôn là ý tưởng của những cá nhân biết làm việc.&lt;br /&gt;Khi gặp vấn đề trầm trọng về sức khỏe, hãy nhờ ít nhất ba vị thầy thuốc khác nhau xem xét.&lt;br /&gt;Đừng tập thói trì hoãn công việc. Làm ngay những gì cần làm đúng lúc phải làm.&lt;br /&gt;Đừng sợ phải nói “tôi không biết”&lt;br /&gt;Đừng sợ phải nói “xin lỗi, tôi rất tiếc…”&lt;br /&gt;Hãy ghi sẵn những điều con muốn nói trong đời và thường xuyên tìm cơ hội có thể được để thực hiện.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Hãy gọi điện cho mẹ con.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112740677206862540?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112740677206862540/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112740677206862540' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112740677206862540'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112740677206862540'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/09/vit-cho-em-xa-nh-12.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 12'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112739971247144160</id><published>2005-09-22T21:35:00.000+07:00</published><updated>2005-09-22T21:35:12.513+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 11</title><content type='html'>&lt;strong&gt;CÁCH XA - ĐÂU LÀ LÃNG QUÊN&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em thương yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh hẹn em lên gặp hôm nay mà không biết rằng em rất bận. Anh thương em nhiều khi thấy phải đi làm về quá muộn như vậy. Em đừng nghĩ là anh nghi ngờ em. Việc đầu tiên anh nghi đến là em sẽ mệt mỏi vì anh rất thương &amp; yêu em chứ không phải là giận dỗi. Anh cũng chẳng hiểu là mình có giữ được thái độ như vậy lâu không, nhưng vẫn hy vọng rằng nếu đã yêu thì sẽ luôn thông cảm cho nhau.&lt;br /&gt;Biết không em, anh yêu em nhiều lắm. &lt;br /&gt;Tuần này anh làm việc nhiều hơn vì nghĩ rằng mình sẽ sớm được về gần bên em. Chỉ nghĩ đến đó thôi là anh đã thấy hạnh phúc lắm rồi.&lt;br /&gt;Anh đi xa nhà lâu quá, lâu quá rồi phải không em. Lâu đến độ em không còn có cảm giác anh ở bên nữa, lâu đến độ em thấy mỗi lần anh về &amp; ra đi đều không có ý nghĩa gì cả. Anh tin vào những lời nói của em. Anh tin là em nói thật khi đã có lúc không mong muốn anh trở về. Mỗi lần anh đi chỉ để lại cho em những khoảng trống không thể bù đắp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải chăng tâm hồn chúng ta đã chai sạn, chai sạn trước sự cách xa. Phải chăng sự chia li không còn có ý nghĩa. Anh đã rất sợ những điều như vậy xảy đến. Anh là một người đa cảm và cũng đa tình. Đa tình hiểu theo đúng nghĩa chân phương nhất là nhiều tình cảm. Anh dảnh hết tình cảm đó cho những người thân, người yêu, gia định, họ hàng và em. Với em, anh dường như không thể diễn tả được rằng mình đang nhớ em nhiều đến nhường nào. Em ạ, có phải chúng ta như mới bắt đầu yêu không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em nói đúng, cái cảm giác anh có bây giờ nó cũng giống như khi chúng ta biết cầm tay nhau, trao cho nhau những lời âu yếm và cả những nụ hôn thủa cắp sách tới trường. Chỉ có điều, giờ đây anh không còn hình dung ra những điều lãng mạn ấy nữa. Thay cho những hình ảnh chiều chiều nắm tay nhau bên Hồ Tây ngắm nhìn hoàng hôn là cảnh gia đình ta quây quần bên nhau. Có anh và có em.&lt;br /&gt;Và rồi chẳng lâu sau đó nữa, chúng ta sẽ có những đứa con bụ bĩnh, kháu khỉnh. Chúng ta sẽ dồn cả tình yêu thương lẫn nhau, cho con và vì con. Đó mới là những gì chúng ta hướng tới. Đó mới thực sự là những gì anh đang ngồi đây &amp; hình dung ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hăn nếu có tấm gương ở đây để soi thì chắc anh cũng thấy được nét mặt của mình rạng ngời thế nào. Anh vẫn thường như vậy khi hạnh phúc. Anh là người yêu ghét rõ ràng. Thực ra anh rất đơn giản và cũng không có nhiều điều đáng nói. Tuy cuộc sống có phần thì lắt léo, nhưng với em thì chưa có gì là bí mật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em yêu à, anh tự hỏi liệu chúng ta sẽ xa nhau bao lâu nữa. Liệu em có thể còn yêu anh mãi như bây giờ, hoặc yêu anh nhiều hơn được không. Em không có câu trả lời hay không muốn trả lời anh.&lt;br /&gt;Em ơi, cách xa- đâu phải là lãng quên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh sẽ nhớ em rất nhiều và ngóng từng ngày về bên em. &lt;br /&gt;Em thương nhớ, chúng ta sẽ trở thành một gia đình. Một gia đình hạnh phúc!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh hôn em!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112739971247144160?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112739971247144160/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112739971247144160' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112739971247144160'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112739971247144160'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/09/vit-cho-em-xa-nh-11.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 11'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112715843046973760</id><published>2005-09-20T02:33:00.000+07:00</published><updated>2005-09-20T02:33:50.503+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 10</title><content type='html'>Em yêu dấu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sang một ngày mới và anh thấy mình rất refresh. Không gian ở đây tĩnh mịch và trong lành. Thực sự rất tốt cho công việc. Nhưng lòng anh khá mông lung, cái cảm giác lâng lâng trong anh. Anh cứ tự cười mỉm một mình sau những ngày u ám. Đàn ông chỉ nên cười, còn việc khóc chỉ dành cho phụ nữ.&lt;br /&gt;Anh mong rằng những dòng thư này đến với em không quá muộn. Một tuần làm việc của em bắt đầu sớm hơn nơi anh nhiều. Anh làm việc không đủ để bù đắp lại những lỗ hổng trong tâm hồn mình. Anh đã xác định được cái mình muốn và phải làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đơn giản như những trò chơi. Khi chúng ta đã nắm được quy luật thỉ chỉ cần theo đó mà thực hiện. Kinh doanh cũng giống như những trò chơi. Kẻ yếu gan sẽ chết. Kẻ thiếu ý chí sẽ gục ngã. Đến giây phút cuối chúng ta không gục ngã, không yếu hèn tức là chúng ta đã chiến thằng dù kết quả của cuộc chơi có như thế nào đi chăng nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh muốn tổ chức những cuộc chơi mới cho chính mình. Anh không muốn phải nằm trong cái luật của người khác nữa. Em yêu, em biết không khi cái cảm giác được đề ra luật chơi và dự tính tất cả những đường đi nước bước trong luật chơi đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh gạt bỏ tất cả mọi việc để tập trung xem chúng ta sẽ làm gì cho một cuộc sống mới. Anh lên những kế hoạch dài dằng dặc về đám cưới, về xây nhà, về thuyên chuyển công tác.&lt;br /&gt;Mai, em đừng ngủ dậy muộn, vì như thế em sẽ không có thời gian để ngắm lấy mình trong gương. Để thấy mình đẹp đẽ đến nhường nào.&lt;br /&gt;Mai, em đừng ngủ dậy muộn, vì như thế em sẽ không kịp chuẩn bị bữa sáng và sẽ đói khi đi làm.&lt;br /&gt;Mai, em đừng ngủ dậy muộn, vì như thế em sẽ không kịp chào &amp; hôn anh buổi sáng.&lt;br /&gt;Mai, em đừng ngủ dậy muộn, vì như thế anh sẽ không kịp đưa em đi làm rồi cả anh đi nưa.&lt;br /&gt;Mai, em đừng ngủ dậy muộn, vì như thế anh sẽ không kịp chải đầu cho em.&lt;br /&gt;Mai, em hãy dậy muộn, vì là T7 rồi mà, vì như thế chúng ta sẽ được ôm nhau ngủ lâu hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời Hà Nội đang mưa. Chắc giờ này em lạnh lắm. Có những câu chuyện trên này em sẽ đọc. Có những câu chuyện em sẽ kể em nghe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh yêu em nhiều.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112715843046973760?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112715843046973760/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112715843046973760' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112715843046973760'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112715843046973760'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/09/vit-cho-em-xa-nh-10.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 10'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112713320399135243</id><published>2005-09-19T19:33:00.000+07:00</published><updated>2005-09-19T19:33:24.060+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 09</title><content type='html'>&lt;em&gt;Dushanbe ngày 19.09.2005&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em thương yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay là một ngày vui. Anh đi ra đường mà cứ tủm tỉm suốt. Đứng chờ xe oto cả 1h đồng hồ mới về được nhà máy mà lòng không cáu giận mảy may. Quả cũng là sự lạ. Anh cứ nhớ đến em là lòng thấy lâng lâng lạ ký. Lại nghĩ đến ngày chúng ta chung sống cùng nhau đang cận kề khiến lòng anh không thể bớt nhịp rộn ràng. &lt;br /&gt;Cứ ngỡ như mình còn trẻ thơ đón xuân về náo nức. Cứ ngỡ như mình còn háo hức chờ cửa mẹ về. Giờ đây một cảm giác thật gần gũi &amp; thân thương của tuổi thơ lại trào về. Nhưng nó là sự khởi đầu cho những cuộc đời mới. Khởi đầu cho những gia đình mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh chẳng biết phải chuẩn bị gì nữa. Công việc hôm nay bỗng thấy nhẹ nhàng hơn, chẳng có gì là vất vả. Dường như phía trước trải đầy hoa hồng không có gai, và phảng phất hương thơm quyến rũ toả ra từ mỗi bước em đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi ngày trôi qua, anh đều chọn lựa cho mình một số phận. Số phận của kẻ làm thuê hay người chủ, của kẻ thất bại hay người chiến thằng, của anh &amp; của chúng ta. Mỗi bước đi hôm nay khiến anh tự tin và phấn chấn hơn nhiều. Vì chắc rằng em luôn bên anh từng giây từng phút. Vì chắc rằng em đã và đang chuẩn bị sẵn sàng cho ngày chúng ta đến sống mãi bên nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em yêu dấu, ngồi nơi đây mà anh vẫn tưởng ra bóng hình em. Đêm nơi đây lạnh thật mà lóng sao ấm áp quá. Chiều nay anh lại xuống xưởng kiểm tra công nhân. Tối nay anh sẽ chuẩn bị tài liệu, đọc bản hợp đồng khoán, lập hợp đồng kinh doanh, kiểm tra lại khách hàng và NVL sản xuất trong tháng. Công việc thật đơn giản mà sao anh không còn thấy nó nhàm chán và đơn điệu nữa. Anh đang có em ở bên, phải không em. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em yêu dấu!!!&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112713320399135243?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112713320399135243/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112713320399135243' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112713320399135243'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112713320399135243'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/09/vit-cho-em-xa-nh-09.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 09'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112701183025216310</id><published>2005-09-18T09:50:00.000+07:00</published><updated>2005-09-18T21:15:17.873+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 08</title><content type='html'>Chủ nhật. Buồn !!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Dushanbe ngày 18.09.2005&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lá rơi xạc xào ngoài hiên, khiến lòng quặn xót mà vung chăn vùng dậy. Bước đi trên con đường, mảnh đất nhà máy yêu thương. Lá khô, là vàng khô. Dưới mỗi bước chân đi tạo nên một tiếng động. Tiếng rất khác biệt, tiếng của mùa thu thở.&lt;br /&gt;Ở nhà giờ này đã đến Trung Thu. Năm ngoái giờ này em ở đâu. Năm ngoái, giờ này anh đang ở Trung Quốc, Quảng Châu và mong nhớ về em biết nhường nào. Anh buồn và tiếc rằng năm ngoái &amp; năm nay lại tiếp tục không được ở bên em. Anh nhớ em nhiều biết bao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa thu không có mưa, chỉ có nắng, có gió.&lt;br /&gt;Đêm qua anh kết thúc công việc nặng nề mà không lấy gì làm tốt đẹp. Kết thúc chỉ đơn giản là để cho nó không tiếp tục nữa. Lại nhớ những ngày bên em, sao dễ dàng và hạnh phúc đến thế. Nhiều đêm anh mất ngủ mà không hiểu vì sao có thể như vậy được. Chúng ta đang còn trẻ, còn rất muốn sống &amp; nhiều nhựa sống. Nhưng vì sao ???&lt;br /&gt;Hôm qua anh buồn nhiều. Lái xe đưa anh đến một cái hồ rộng và đứng ở đó cả tiếng đồng hồ. Anh tự hỏi mình đang làm gì ở nơi đây, ở chốn này. Anh cho ông lái xe về và dự định sẽ đi bộ từ đó về đến nhà. Người ta nói cái hồ này là HỒ THANH NIÊN - Kamsamon Ozero. Đây là thành quả của biết bao cô gái, chàng trai thời Xô Viết cũ đã đào, đã nạo vét để được một cái hồ nên thơ thế này. Bao quanh là những cây liễu rủ. Đẹp như ở Hà Nội vậy. Vậy mà ở đây, anh chỉ tìm gặp được đôi ba ông bà già đi dạo, &lt;br /&gt;Thanh niên rồi sẽ thành ông già. Vui vẻ trẻ trung ngày nay sẽ là sự già cội của ngày mai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đời có gì trôi qua mà sao vội vàng đến thế. Một cánh lá, một dòng nước, một cơn gió thoảng không đủ để làm thay đổi những gì trong cuộc đời anh. &lt;br /&gt;Em đến. &lt;br /&gt;Ào ạt cơn gió, cuốn xoay dòng nước.&lt;br /&gt;Thay đổi đời anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đang sống hôm nay với nỗi nhớ ngày hôm qua, và hy vọng của ngày mai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh yêu em nhiều.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112701183025216310?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112701183025216310/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112701183025216310' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112701183025216310'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112701183025216310'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/09/vit-cho-em-xa-nh-08.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 08'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112689027486771123</id><published>2005-09-16T23:39:00.000+07:00</published><updated>2005-09-17T00:04:34.880+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 07</title><content type='html'>&lt;strong&gt;BỐN MÙA YÊU EM&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tashkent 16.09.2005&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Em thương yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là anh đã đến được chô làm việc mới. Không lấy gì làm tươm tất, nhưng sự tiếp đón nồng ấm của người bản địa cũng làm anh nguôi bớt cái nóng của sa mạc này. Và quẳng bớt đi những nỗi buồn thẳm sâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái cảm giác đếm ngược thời gian cứ lim dim trong anh và lâu lâu lại bùng cháy đáng sợ, nó thiêu đốt tất cả mọi thứ trước mắt anh, trong anh, và cả hình ảnh của em nữa. Anh bỗng dưng thấy hy vọng và ước mơ của mình cũng theo đó mà cháy dần. Bốc cháy chỉ là giai đoạn đầu của sự lụi tàn. Cái đáng sợ nhất trong chúng ta có lẽ không gì khủng khiêp hơn cái chết khi sự sống quanh ta, từ cái cây, ngọn cỏ, sinh vật đều lan tràn sức sống.&lt;br /&gt;Mùa đông ở đây khắc nghiệt thế mà đâu có thể bẻ ngã được những mầm sống kia. 40oC của mùa hè cũng không làm héo úa được những sinh linh nhỏ bé tràn nhựa sống hy vọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em yêu của anh. Em giờ này đã ngủ chưa, liệu giấc của của em có được yên không, liệu em có được đủ ấm không khi trời Hà Nội đã chuyển thu. Anh bỗng thấy thương nhớ em nhiều hơn. Anh thương em trong sự lẻ loi trên suốt con đường, mà mùa thu thì chẳng đem lại điều gì cả, ngoài sự cô đơn. Trống trải vô cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi mùa đông sẽ đến. Sẽ còn lạnh giá và khắc nghiệt hơn nhiều. Mưa phùn, cái khốn khổ cũng là cái hạnh phúc của Hà Nội. Khốn khổ cho những ai cô đơn như em, em của anh. Và hạnh phúc biết bao cho những cặp yêu nhau &amp; đang có nhau. Như anh đã từng ở bên em.&lt;br /&gt;Anh đã thấy mình hạnh phúc biết bao. Em thật tuyệt vời, yêu kiều &amp; charming đến mê hồn. Anh bước đi trong lòng vui sướng nhường nào thì xung quanh anh có biết bấy nhiêu ánh mắt ghen tị thèm ngó. Cuộc đời đã quá sớm khi ban tặng cho anh một phần thưởng vô giá, đó chính là em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay, không còn nắng.&lt;br /&gt;Sẽ không còn gió thu.&lt;br /&gt;Mưa giá mùa đông sẽ ngưng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và anh sẽ về...để yêu em khi xuân sang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một mình ngồi đây sao lòng tái tê. Dễ có mấy ai hiểu cho tâm trạng này mà chia sẻ, dễ có mấy ai cùng sống &amp; cùng đi trọn đời với mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ em nhiều.&lt;br /&gt;Nhớ em yêu.&lt;br /&gt;Yêu em nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu nên nhớ.&lt;br /&gt;Bồi hồi, ngẩn ngơ.&lt;br /&gt;Có những dấu hỏi lớn trong đời.&lt;br /&gt;Ta là ai và ta muốn gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta yêu ai và vì sao lai thế.&lt;br /&gt;Chẳng thể trả lời vì sao.&lt;br /&gt;Chỉ có thể biết đó là em, một người hằng đêm mong.&lt;br /&gt;Hằng đêm nhớ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112689027486771123?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112689027486771123/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112689027486771123' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112689027486771123'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112689027486771123'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/09/vit-cho-em-xa-nh-07.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 07'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112681593183895090</id><published>2005-09-16T03:25:00.000+07:00</published><updated>2005-09-16T03:25:31.856+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 06</title><content type='html'>Kuliab ngày 15.09.2005&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh tranh thủ viết về em vài dòng cũng đơn giản như thể anh đang nói chuyện với em vậy. Hôm nay anh phải đại diện công ty tiếp khách. Từ khi anh T về Việt Nam, anh thấy công việc ở đây bề bộn hơn nhiều. Mọi thứ đều không có ai giải quyết. Ở đây cần một cơ chế, một vòng quay hoàn hảo cho mọi sự vận hành, dù nó có là minh bạch hay không minh bạch.&lt;br /&gt;Sang nay ra, thân thể thật mỏi mệt. Ảnh chẳng biết minh đang làm những gì nữa. Xem nào, lục trong túi quàn ra thì có cả tiền Việt, tiền USD, tiền Somoni, tất cả đều lộn xộn. Một thanh USB, một miếng ngọc mẹ tặng, chắc mẹ muốn Ngoc - chính là em cũng luôn bên anh mãi. Và thiên địa những thứ của khỉ gì nữa.&lt;br /&gt;Anh quên mất cả việc cạo râu buổi sáng, làm hôm nay 02 em xinh tươi cùng anh đón khách cứ tủm tỉm suốt. Đã thế anh lấy miếng sành nào gần đó cạo vào mặt như Chí Phèo ăn vạ bây giờ.&lt;br /&gt;Anh quên mất việc phải đánh giầy vào buổi tối. Đôi giày cũ kỹ của anh giờ được phủ một lớp bũi cớ 5mm trong thật ác cảm. Mà ngay chính anh còn ác cảm thì bảo sao người khác chịu cho nổi.&lt;br /&gt;Anh quên mất cả việc phải lấy vé máy bay đi gấp lên Moscow cho xếp, và vé đi Tashkent cho mình. Thật ngớ ngẩn trầm trọng.&lt;br /&gt;Anh chiêu đãi khách ăn trưa quên tiền.&lt;br /&gt;Anh đi trả tiền hàng quên lấy kvitansia = receipt = hoá đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả ngày, anh chỉ nhớ có em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em có biết người ta gọi nhạc sến là nhạc gì không. Là cái nhà chỉ biết thể hiện tình yêu bằng câu nói. Mà ngay bản thân câu nói đó cung chẳng được trau chuốt cho lắm. Chắc anh đang sến đây. Vì anh chẳng có hơi sức đâu để làm mọi việc bóng bảy lên nữa. Giá như ngày mai em làm ít thôi, để có thời gian chat với anh. Em biết không, anh buồn và mệt mỏi lắm. Anh chỉ mong được về nhà sớm, anh sợ nhìn thấy ngày mai như chiếc đồng hồ cát đếm ngược vậy. Anh không biết rồi khi nào cát trong bình sẽ hết, và người ta lật qua như lật một trang đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh có cả một plan dài dằng dặc những công việc phải làm. Em à, chúng ta hãy học cách sẵp xếp công việc và làm việc cùng nhau. Anh muốn để lại cho em những thứ mà anh đang làm, và cách mà anh làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Thứ tự&lt;/strong&gt;  &lt;strong&gt;Công việc&lt;/strong&gt;  &lt;strong&gt;Thời gian&lt;/strong&gt; &lt;strong&gt;Deadline&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;  1            Lập hợp đồng xuất khẩu trứng tằm       02 ngày         17.09.2005&lt;br /&gt;  2            Điều chỉnh hàng xuất kén                    01 ngày         16.09.2005&lt;br /&gt;  3            Thu tiền xuất khẩu trứng tằm              01 ngày         16.09.2005&lt;br /&gt;  4            Lên danh mục các sản phẩm nghiên cứu 01 ngày        16.09.2005&lt;br /&gt;  5            Tổng kết thu chi tháng 8                    01 ngày         16.09.2005&lt;br /&gt;  6            Tổng kết số liệu chạy CT quản lý từ xa  03 ngày        18.09.2005&lt;br /&gt;  7           Hop với Trưởng khoa KTế trướng Slavian 01 ngày        16.09.2005&lt;br /&gt;  8           Làm Visa &amp; Vé máy bay cho CT HĐQT     01 ngày        16.09.2005&lt;br /&gt;  9           Chuẩn bị hàng mẫu.                             05 ngày        21.09.2005&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi vậy đã. Anh cố gắng để list công việc của mình không dài quá 9 đề mục. Không có quá 6 đề mục phải thực hiện trong ngày, và 03 đề mục thực hiện trong ngày sau đó. Như vậy chúng ta có thể tranh thủ làm được tối thiểu 3 việc vào buổi sáng, 3 việc vào buổi chiều &amp; 3 việc vảo buổi tối.&lt;br /&gt;Cách phân bổ thì tuỷ thuộc vào công việc. Nhưng hẳn là có phân bổ sẽ tốt hơn.&lt;br /&gt;Vậy đấy, thế mà hôm nay anh quên hết mọi thứ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ngu đây, anh mệt quá. Chắc giờ này em ngủ ngon rồi. Anh yêu em nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôn em&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112681593183895090?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112681593183895090/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112681593183895090' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112681593183895090'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112681593183895090'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/09/vit-cho-em-xa-nh-06.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 06'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112681368941206102</id><published>2005-09-16T02:48:00.000+07:00</published><updated>2005-09-16T02:48:09.476+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 05</title><content type='html'>Tashkent ngày 15.09.2005&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em xa nhớ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh lại ngồi đây với nỗi nhớ ảm đạm về những ngày cơ cực. Người ta càng sống càng khấm khá hơn lên, còn anh càng sống càng vất vả và đau thương. Bông dưng anh lại thấy chẳng có gì đáng tự hào về những ngày cơ cực của mình.&lt;br /&gt;Hôm nay anh đã làm xong một phần việc mà không dễ dàng gì. Anh bỗng thấy mình đánh đổi nhiều quá, quá nhiều cho những cái chỉ nằm trong tương lai mà chưa thấy đâu sẽ là hiện thực. Anh muốn quay lại sống thực tế, và anh muốn mình tham lam. Anh muốn bỏ qua sự kiêu ngạo giả dối kia để mà nhảy ngay xuống đường bon chen từng đồng từng hào. Nhưng than ôi, tính cách con người sao khó thay đổi đến vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Giang sơn dễ đổi, mà bản tính khó dời"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công việc trả nợ với anh sắp hoàn tất. Hãy cứ tin là sắp xong đi, thì mới có thể xong được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh bỗng nhớ về những ngày chúng ta còn yêu nhau. Sao thật lòng tiền nong thì cũng chẳng nhiều mà lúc nào cũng rủng rỉnh, đến là hài hước. Ấy vậy mà bây giờ có thể gọi là nhiều lại lóc cóc đi trả nợ. Thật buồn cười không sao tả nổi. Con trai,đi ra đường mà không có tiền, thà ở nhà con hơn. Đây là mấy ông ở nhà máy nói thế đấy. Họ thà ở nhà còn hơn phải đi ra đường với cái túi trống rỗng.&lt;br /&gt;Còn anh, nếu không ra đường thì làm sao có được cái túi đầy nhỉ. Mà gặp đâu thì kiếm tiền đó, đâu có chê ít, đâu có chê nhiều. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em ơi, lại đi ăn bánh đúc đi, lại đi uống chè đi. Và chúng ta đâu cần phải có tiền, đúng không em. Hàng chè thì anh cắm tiền ở đó để ăn dần. Cũng lâu rồi, chẳng biết là bao nhiêu nữa, nhưng chỉ đơn giản để anh và em sẽ là khách VIP ở đó thôi. Còn bánh đúc ư, ăn đi rồi em lại chạy sang nhà cô bạn nào đó để mượn tiền trả. Ôi tuổi trẻ, tiền nong đâu thành vấn đề.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy mà thấm thoát trôi qua, giờ đây cả anh và em đau đầu về vấn đề tiền nong.&lt;br /&gt;Em đau đầu vì có nhiều tiền quá, còn anh thì hoàn toàn ngược lại - vì ít tiền quá.&lt;br /&gt;Em làm ở bank, anh thì đi buôn. Cả hai nghề đều cao quý. Hì hì, cũng đơn giản vì nó liên quan tới tiền. Mà cả xã hội giờ đây thì đang điên lên vì tiền. Nhưng ở lâu gần tiền, ăn với tiền, ngủ với tiền em có sợ sự bạc bẽo của nó lây vào cơ thể, tâm hồn mỗi chúng ta; như nó đã từng xảy ra với triệu triệu người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm nay trăng đẹp, chắc sắp đến rằm Trung Thu rồi. Anh buồn lắm vì biết mình cũng không còn nhiều thời gian nữa. Em có biết không, liệu em có nhiều tiền như vậy có đủ thời gian để đưa Đỏ đi sắm quà, liệu có đủ để biếu bame, ông bà những món quà nhỏ. Anh nhiều tiền như vậy có về được để chia vui cùng gia đình, cùng em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta đang sống bằng gì và vì cái gì thể? Mong rằng, không phải vì tiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày đen tối. Anh đã có được 02 cái xe cơ đấy. Cách đây 1/2 tháng thôi, anh đã coi nó như đôi chân vạn lý của mình. Vậy mà hôm nay anh phải chặt chân đi để trả nợ. Buồn khôn xiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ Hằng có động viên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;       NẮNG MƯA LÀ BỆNH CỦA TRỜI&lt;br /&gt;BUỒN VUI LÀ CHUYỆN CỦA NGƯỜI ĐI BUÔN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày buồn và là một ngày anh nhớ em nhiều.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112681368941206102?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112681368941206102/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112681368941206102' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112681368941206102'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112681368941206102'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/09/vit-cho-em-xa-nh-05.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 05'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112653373413899119</id><published>2005-09-12T20:58:00.000+07:00</published><updated>2005-09-12T21:02:14.146+07:00</updated><title type='text'>Viết cho em xa nhớ 04</title><content type='html'>Ngày chết!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại tiếp tục những ngày viết cho em xa nhớ. Lòng anh bồi hồi tự hỏi mình có đang trì trệ quá không. Anh thấy mình đang bất lực trượt dài trên con đường đi, chông gai và khó khăn. Chúng ta như một cỗ xe song mã cùng chạy, nhưng anh không đủ mạnh để chạy suốt cùng em.&lt;br /&gt;Nỗi bực dọc luôn là sự khó chịu trong anh. Và người làm anh bực dọc không ai khác chính là em, con ngựa phía bên kia cỗ xe. Chúng ta đang chạy hay chỉ mình em đang chạy. Em đi những bước lạc lõng để anh thấy mình khiến trống trải vô cùng. &lt;br /&gt;Hẳn là em chẳng hiều được, và cũng không bao giờ muốn tìm hiểu ở anh, một con người có nhiều nỗi niềm. Phải chăng vì em quá đơn giản, phải chăng vì em quá thờ ơ mà không đủ yêu anh.&lt;br /&gt;Em xin anh hay ra lệnh cho anh một thời hạn. Phải chăng trong em có sự đổi thay. Tại sao không phải là bây giờ chúng ta có được những quyết định chính xác. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm tháng qua đi mà mỗi người chỉ có một thời tuổi trẻ. Anh luôn sống trong dằn vặt và những tủi nhục khôn lường. Cuộc sống mới chỉ bắt đầu, những những kẻ như anh thật không đáng sống. Đã có lúc anh nghĩ tới chuyện tự tử. Dù mới chỉ là nghĩ thôi nhưng đã quá đủ tội lỗi. Anh sợ rằng mình sẽ không còn ý nghĩa gì trên đời này. Anh có sống cũng chỉ làm khổ gia đình, họ hàng, và em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày mệt mỏi ở nước ngoài có ý nghĩa hơn nhiều những ngày ăn chơi phè phỡn. Vì con người sẽ lại trượt dài và không bao giờ đứng dậy nổi. Anh bước chập chững sau những đau thương. Can đảm thường dành cho kẻ chiến thắng, còn những người chiến bại đó chỉ là sự giả tạo tầm thường. Hơn nửa thế giới này là những kẻ thất bại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dự tính viết những dòng này để động viên tinh thần, nhưng mấy hôm nay quả thật không làm gì nổi nên hồn. Đàn bà thật đáng sợ. Chúng là những sinh vật mà chúa trời tạo ra bằng băng tuyết, hay chính xác hơn chúng là giống máu lạnh. Ta đã bội phản biết bao nhiêu kẻ máu lạnh như vậy, nhưng nay ta lại bị nhiễm phải dòng máu khủng khiếp đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thức khuya mới biết đêm dài. Đời chúng ta sẽ chẳng là gì, chẳng là gì cả. Thế là chấm hết. Chấm hết những chuỗi ngày tuyệt vọng. Chấm hết những lời hẹn hò bâng quơ. Tất cả chỉ là giả dối. Chúng ta, những kẻ khốn nạn không nên tồn tại.&lt;br /&gt;Em, em là kẻ giả dối nhât trong những kẻ khốn nạn kia, và vì vậy em là kẻ khốn nạn nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống luôn công bằng và người ta phải trả nợ cuộc sống. &lt;br /&gt;Có lẽ hôm nay ta chết. Một cái chết không dễ dàng chút nào. Một cái chết trong điên rồ và tủi nhục, một cái chết không trọn vẹn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nỗi ô nhục trào dâng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khốn nạn thay, chỉ khi cái chết cận kề, chúng ta mới biết sống &amp; yêu cuộc sống này biết bao.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112653373413899119?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112653373413899119/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112653373413899119' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112653373413899119'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112653373413899119'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/09/vit-cho-em-xa-nh-04.html' title='Viết cho em xa nhớ 04'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112637259952341498</id><published>2005-09-11T00:07:00.000+07:00</published><updated>2005-09-11T00:16:39.530+07:00</updated><title type='text'>Viết cho em xa nhớ 03</title><content type='html'>Ồ hay, cuộc sống kết cục cũng chỉ là những chuỗi sự kiện được gắn kết trên trục toạ độ thời gian. "Cuộc" ở &lt;em&gt;cuộc đời&lt;/em&gt;, nó cũng giống như cuộc chơi vậy. Điều đó có nghĩa là chúng ta không có quyền chọn lựa cách chơi cho mình, tất cả mọi thứ đều được định dạng hoàn hảo. Và chúng ta chỉ có cách là lựa chọn những giải thưởng, trong số đó giải thưởng của người thắng &amp; kẻ thua đều không hoàn hảo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I just wanna try to live in my own. Let me tell you the story about what I would like to be, or even more - todo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những buổi chiều thứ 7 như kiểu này thất là hạnh phúc đấy. Nào rượu, nào nho, nào cả gái nữa, oh shit, tôi bỏ qua tất cả những điều như vậy. Chẳng ăn, chẳng uống và đương nhiên là không ấp gì cả. Hè hè, tôi ôm cái máy tính và xem một bộ phim hay về những anh chàng ngớ ngẩn. Nhưng not bad. Có những con người lớn lên từ sự thành thật và dần trở thành một yêu quái của xã hội. Và ngược lại, có những kẻ như tôi, đang đổi lột xác yêu tinh để biến thành một big kid – actually. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ôm nỗi mọng làm giàu và mọng làm sang. Người ta bảo giàu và sang đi liên với nhau. Không hẳn là thế đâu. Giàu thì chúng ta có lẽ nên lấy thước đo bằng tiền cho dễ. Còn ôi thôi là sàng. Không có chuẩn mực. &lt;br /&gt;Xem này, một buổi tối ngồi lướt phím trên Piano và hát cho mình nghẽ những bản country có thể gọi là sang. Chiều muộn chúng ta hay bắt đầu bằng món fastfood dởm đời của thực dân đế quốc và dắt tay em gái nào đó vào Cinema trên tầng 10 môt plaza. Và nhớ là hãy dẫn những em bé dưới 21 tuổi để vào xem những bộ phim &gt;22 tuổi permission.  That’s not too much resnhie. &lt;br /&gt;Tôi đã từng mơ mình sống kiểu enjoy life vậy biết đến nhường nào. Ôi sẽ thật là tuyệt vời đấy. Nhưng chúng ta hay nhìn lại nhé, tôi đang kể về những giấc mơ, và vì sao nó được đặt trong folder “MƠ” bởi đơn giản vì nó không có thực. &lt;br /&gt;Tôi tự phá bỏ cái sự hưởng thụ âm nhạc &amp; sử dụng âm nhạc để hưởng thụ bằng việc đầu tiên là cắt điện toàn bộ trong nhà. Không khó khăn lắm, nhưng nó là ý tưởng để đời. Đàn piano điện, sự phát minh của khoa học, tiến bộ của kỹ thuật và là thứ ngớ ngẩn ngu ngốc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Pụp...&lt;br /&gt;Một cái gạt cầu giao là tôi ko phải học đàn. Vì quả thật khi đó bọn con gái sao chúng nó ngu ngốc đến độ không biết hưởng thụ âm nhạc mà chỉ ham mấy thằng cơ bắp. Oh Damn, tôi bỏ đán đàn và sử dụng đôi tay thiên thần của mình để làm những trò xôi thịt hơn: thể hình &amp; bóng rổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oh, come on, we would move soon to another. Sang là đi dạo buổi chiều, lonely nháy đôi ba điếu thuốc và biết không chúng ta sẽ có những bước dance hoàn hảo, ko phải trong vũ trường, discotheque mà là trên đại lộ. Có lẽ đầu bảng của việc nhảy múa đó chính là chúng ta được nhảy trên một cái cầu dây. Phía dưới sẽ là sông chảy xiết, và cả đá lởm chởm nữa chứ. Vì sao không nhẩy? Heeeeeeeeeee.&lt;br /&gt;Khi đối mặt với thử thách và có những nguy hiểm onface, sẽ tốt hơn rất nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta sẽ chuẩn bị cho những cuộc chơi tiếp theo, một cuộc chơi sang. Đó là gì nhỉ? Là online và viết thư. Thường thì bưu điện sẽ chết nếu những kẻ viết thư chỉ là những kẻ xa nhà. Hì hì, bây giờ tôi tập viết thư cho chính mình, và once again, bưu điện phá sản.&lt;br /&gt;Xem này nhé chúng ta cùng điểm lại tình hình.&lt;br /&gt;Chúng ta nói về sự giàu sang, cuộc đời, về sở thích và một chút quá khứ. Và bây giờ sẽ là hiện tại và sự kiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta sẽ sắp xếp sự kiện cùng nhau, tôi &amp; máy tính. Chúng ta sẽ sắp theo biểu đồ emotion right. Những gì là ấn tượng chúng ta gộp chúng vào và sắp theo lịch của mình. Và biết đâu khi kết thúc công việc này chúng ta lại tạo ra được một “cuộc đời” khác, mới và trong trẻo hơn. Hoàn thành quá trình ruding the intellecture.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày cuối tháng 08. Nằm ở cái xó này thật điên cuồng đến khó chịu.&lt;br /&gt;Tôi đã thử bắt đầu một ngày mới bằng việc gào thét thật to lên một điều gì đó. Và câu nói phổ biến là ” God Damn it, Fucking Bullshit”. Đây thực ra không phải là điều tục tằn gì cho cam, mà đúng hơn đó là khẩu hiểu của ngày mới. Xem này, chính tổng thống Mỹ cũng đã phát biểu câu đó khi nhà trắng bị tấn công. Mà cuộc tấn công nào thì có ai nhớ không nhỉ????&lt;br /&gt;... Đó là cuộc tấn công của khủng bố, bằng bom hạt nhân oh shit.... trong fim. Oh một bộ phim không tồi của điện ảnh Mỹ, chỉ đơn giản là phản ánh trước những gì sẽ xảy ra cho nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng lịch trình sang trọng như đã kể trên nhé. Xách xe đi chợ lúc 12h trưa. Trời nắng thấy mẹ. Người đi lại thưa thớt. Ngóng mãi mà không có bóng hồng nào cả. Mà cũng phải thôi, có cái bóng hồng nào lại chịu đựng nổi xe LADA đời 09, sản xuất năm ơ kìa. Thỉnh thoảng kéo số lùi thấy người giật giật, không biết có bị hở điện không nhỉ???&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bà lão đứng, mà nói đúng hơn là bò trước cổng Museum Lịch sử thành phố. Bà lão tóc bạch kim, người Nga chắc chính gốc đấy. Bà mặc váy, váy hoa mà trong miền Nam hay gọi là váy bông. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Uỵch... bà già Nga ngã dúi dụi.&lt;br /&gt;Đứng lên. Lưng vặn vẹo mãi mới chống nổi một tay lên bậc thềm.&lt;br /&gt;Xem nào xung quanh có, một.&lt;br /&gt;Hai.&lt;br /&gt;Ba.&lt;br /&gt;Bốn thằng . &lt;br /&gt;Bọn này là thổ dân, lời lẽ không biết, nói nhặng xị ngậu nghe khó chịu như ruồi bâu vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Uỵch cái nữa....&lt;br /&gt;Bà già Nga ngã nhát tiếp. Mông bà chổng ngược lên trời và đầu thì dính xuống đất. Ồ chắc xin lỗi quý vị, tôi tả nhầm đấy. Đầu bà kê lên bậc thềm thứ nhất của bảo tàng lịch sử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rớm máu.&lt;br /&gt;Một lần, hai lần và bà nằm đó. &lt;br /&gt;Cũng hơi nhanh và cũng có thể là hơi chậm. Tiếng còi xe inh ỏi át cả tiếng mấy thằng ranh con cười đùa. &lt;br /&gt;Chúng nó chỉ chỏ bà già Nga. Chúng nó thấy hài hước vì hẳn bà có lấy một chút hương lúa mỳ trong người. Nói mỹ miều là vậy thôi thực chất là hương vodka, mà cũng có thể là cồn pha nước.&lt;br /&gt;Ba say tới độ ngã xuống và không bao giờ đứng lên được nữa. &lt;br /&gt;Một người đã ra đi. Còi xe inh ỏi hơn, tiếng cười to hơn. Một tiếng sau, ôtô cứu thương đến đưa xác bà già Nga về, mà về đâu nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy thằng ranh con biến mất vì có lẽ là lần đầu thấy người chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi chao, gió ở đây độc quá, toàn đem cảnh não lòng đến  cho ai.&lt;br /&gt;Giá mà cách đây 50 năm, bà già ấy ngã thì phải có nửa tá đàn ông trong thành phố này xúm vào đỡ dậy. Giá mà cách đây 50 năm thì cả thành phố này tiễn đưa bà đi trong ngậm ngùi tiếc nuối. &lt;br /&gt;Giờ đây bà chỉ có mỗi thằng nhóc, hay có thể gọi là big kid infront. Nó tiễn đưa bà đi trong giây phút cuối cùng của cuộc đời. Giây phút bà vượt sang phía bên kia của cánh cửa lịch sử, à quên của bảo tàng lịch sử, vô hình, trống rỗng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời sẽ là gì nếu chúng ta ngừng lại mãi nơi đây. Sẽ là gì nếu chúng ta không có ôtô, không có máy bay, không có tàu hoả, mà tựu chung là không có tiền và gái????&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shịt, câu trả lời thế này đây. Đời sẽ chẳng là gì nếu chúng ta không biết dừng lại đúng lúc, đúng chỗ. Cơ hội qua đi chỉ có một lần. Bà già chết đi mang theo cả cái quá khứ và lịch sử, của dân tộc Nga vĩ đại. &lt;br /&gt;Những tâm hồn Puskin, Pautopski ở đâu?&lt;br /&gt;Những giọt nước mắt của Ekaterina khóc chồng giờ đâu?&lt;br /&gt;Những người sống, kẻ chết trong cuộc chiến tranh vĩ đại ở đâu?&lt;br /&gt;Chỉ còn lại sự hoang tàn, đổ nát cuả một chế độ. Một chế độ ép buộc, cưỡng bức người ta phải ra đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lịch sử sắp sang trang mới, nhưng trái đất sẽ quay chậm lại, bởi nó sẽ dành sự ưu ái hưởng thụ trước cho vài đối tượng. Vài đối tượng mà theo ý niệm tuyệt đối của nó là cao cấp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À quên, hiện giờ chúng ta đang sống trong thời kỳ quá độ, của mọi chế độ. Của cái mà người ta gọi là chế độ tự diệt vọng. Chế độ mà trong đó chủ trương rất rõ ràng “ Lưu manh hoá trí thức &amp; Trí thức hoá lưu manh”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta sẽ chờ xem, phần thưởng của mình – người thắng hoặc kẻ thua là gì. Nhưng hãy tin tôi đi, chúng ta không có sự lựa chọn cho luật chơi đâu. Mọi việc đã được sắp đặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dushanbe, Tajikistan.&lt;br /&gt;Một ngày nhớ em.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112637259952341498?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112637259952341498/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112637259952341498' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112637259952341498'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112637259952341498'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/09/vit-cho-em-xa-nh-03.html' title='Viết cho em xa nhớ 03'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112586578299045629</id><published>2005-09-05T02:26:00.000+07:00</published><updated>2005-09-05T03:29:43.000+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 02</title><content type='html'>Em yêu&lt;br /&gt;                                                   &lt;em&gt;Dushanbe ngày 04.09.2005&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mai sẽ là một ngày mới. Một ngày của em sẽ bắt đầu sớm hơn anh 03h, và kết thúc cũng sớm hơn anh 8h. Anh chẳng có lựa chọn nhiều, nếu người ta làm việc 8h/1ngày và cho đó là đủ.&lt;br /&gt;Anh có em, có bame và vì vậy anh làm gấp đôi. Ừh chắc em buồn cười lắm nhỉ khi thấy anh về với bộ dạng của một ông GĐ nặng 80kg. Liệu em sẽ nghĩ gì khi cái khối thịt 80kg đó chẹn lên ngực, ép hơi thở của em một cách khó khăn, nặng nhọc. Em cảm thấy gì khi anh bên em, âu yếm ... và được em yêu.&lt;br /&gt;Em, anh đang nói chuyện với Đông về em, và về anh. Nó là thằng bạn ở xa cả 1/2 vòng trái đất, nhưng nó có vẻ hiểu anh và cũng lắng nghe anh nhiều như em vậy. Anh kể về tình yêu của anh, về em và sự thuỷ chung tuyệt vời của em. Và về nhiều điều nữa.&lt;br /&gt;Nó muốn đựoc là người làm chứng cho tình yêu của anh, và đương nhiên là có mặt trong ngày cưới của chúng ta. Thật buồn cười, nhưng mà cười trong nước mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh vừa đi mua đc một gói thuốc ngon về để hút cho khuây khoả, để từ từ đón nhận những khoản nợ, những rắc rối sắp tới. Anh nợ người ta, nợ em và nợ đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh mới đọc trên báo về những phát hiện ký quặc của khoa học. Người ta sử dụng ráy tai để chữa bệnh. Anh thì chắc là chỉ nhở nó mà được em chăm sóc, được gối đầu lên tấm thân mềm mại của em. Và được cả em nhổ tóc sâu nữa chứ. Mẹ vẫn nói tóc anh khô và cứng, chắc sẽ khổ lắm.&lt;br /&gt;Anh chẳng thấy vậy, anh thấy cứ có em là sướng rồi. Trời công bằng lắm, cho anh được có em ngay từ những ngày đầu biết yêu. Rồi anh bôn ba, có em ở nhà chăm sóc, phụng dưỡng mẹ cha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ngồi đây nhớ lại những kỷ niệm đã có ở Singapore, những tháng ngày học tập, lao động vất vả nhưng có nhiều điều đáng quý. Anh có đc thời gian thử nghiệm cho cả tình yêu của chúng ta nữa.&lt;br /&gt;Anh nhớ mỗi bận làm ca đêm về, đường phố vắng vẻ mà ấm lòng vì biết giờ này em đã ngon giấc. Anh nhớ mỗi đêm T7 được chát với em tới sáng CN. Khi đó, em háo hức mong anh đến nhường nào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lòng đời sâu và rộng.&lt;br /&gt;Lòng em trải rộng mênh mang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Như mẹ biển cả.&lt;br /&gt;Đem bao xót xa trải suốt con đường.&lt;br /&gt;Đem bao yêu thương mặn nồng.&lt;br /&gt;Đem bao đêm cồn cào thương nhớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sóng ơi sao không ngừng vỗ.&lt;br /&gt;Để lòng anh bớt chút yêu em.&lt;br /&gt;Gió ơi mau mau lặng.&lt;br /&gt;Để tiếng nhớ thương thôi làm rối bời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em vẫn đâu đó trên kia.&lt;br /&gt;Nơi cát trắng trải dài êm ái.&lt;br /&gt;Chờ anh, một con thuyền không lái.&lt;br /&gt;Chờ anh dạt về, âu yếm vỗ về.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm mất ngủ, là đêm nhớ em...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112586578299045629?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112586578299045629/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112586578299045629' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112586578299045629'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112586578299045629'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/09/vit-cho-em-xa-nh-02.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 02'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112586195027232629</id><published>2005-09-05T01:43:00.000+07:00</published><updated>2005-09-05T02:25:50.276+07:00</updated><title type='text'>Viết Cho Em Xa Nhớ 01</title><content type='html'>Em yêu dấu.&lt;br /&gt;Khi anh viết những dòng này là để chúng ta sẽ luôn giữ mãi kỷ niệm đẹp, kỷ niệm những ngày êm đềm mà chúng ta yêu nhau. Chúng ta đã là những người yêu nhau. Chúng ta sẽ là vợ chồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em, nắm tay anh đi giữa đường Cổ Ngư lộng gió, và mong ngày chúng ta được dặn những đứa con bụ bẫm của chính chúng ta đi trên con đường này. Để con đường tình yêu này không chỉ của anh, của riêng em mà là của gia đình chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh vẫn nhớ nụ hôn đầu trao nhau, khi chúng ta còn ở tuổi cắp sách tới trường. Cả anh và em đều bỡ ngỡ như những đứa trẻ con, dù khi đó anh cũng đã nếm mùi đời nhiều rồi. Không hiểu từ đâu cái cảm giác mặn ngọt còn dai dẳng trong chúng ta đến nhiều ngày sau. Phải chăng đó là báo hiệu của một cuộc tình, một trang đời có nhiều xót xa, của một người tình mặn mà và những vị hạnh phúc ngọt ngào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em, anh ngồi đây xa em hàng ngàn, hàng vạn dặm. &lt;br /&gt;Em, chiều nay anh lang thang ngoài phố, một mình. &lt;br /&gt;Vậy mà trước mắt anh, chỉ cách vài bước chân thôi, là hình bóng em. &lt;br /&gt;Là ánh mắt... Là khuôn mặt... và khoé môi duyên dáng của em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh về nhà chóng vánh, để lại cho em những khoảng trống của tháng năm dài đằng đẵng đợi chở. Anh luôn háo hức trước những chuyến đi xa, những mối lần quay về Việt Nam, về Hànội với những dãy phố nhỏ bé... anh lại sợ. Sợ một nỗi sẽ phải ra đi, sợ sẽ để lại em bé nhỏ và bơ vơ trước cuộc đời đầy cám dỗ. Anh sợ một ngày sẽ không tìm thấy em trên con đường mình đi.&lt;br /&gt;Anh vẫn mải miết, nhưng phía trước, liệu đó có phải là em không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm tháng sẽ trôi qua... Nhưng hẳn em sẽ còn nhớ những ngày mưa hai ta đứng trú nhờ tại một mái nhà nào đó, mái nhà mà chưa từng của chúng ta. Anh đứng đó, che cho em khỏi ướt mà lòng lạnh buốt. Biết đến bao giờ có được mái nhà, có thể che chở cho cả em và anh. cho chúng ta. Tình yêu vẫn luôn thừa chỗ cho sự mộng mơ và thiếu những gì là thực tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một căn nhà nhỏ để anh sống được là căn nhà giá 2tỷ. Một căn nhà để em sống được là căn nhà có anh.&lt;br /&gt;Hôm nay, anh bỗng chốc mất tất cả số tiền dành dụm từ đầu năm, dành dụm để được xây đắp nên mái nhà của chúng ta. Anh thấy vô vị hết sức. Em biết không, anh lại thấy thương em nhiều hơn. Thương chò anh vì còn phải xa em lâu nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh của em&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112586195027232629?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112586195027232629/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112586195027232629' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112586195027232629'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112586195027232629'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/09/vit-cho-em-xa-nh-01.html' title='Viết Cho Em Xa Nhớ 01'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-112499788063352598</id><published>2005-08-26T01:58:00.000+07:00</published><updated>2005-08-26T02:34:58.440+07:00</updated><title type='text'>Nhớ Em</title><content type='html'>Chẳng hiểu em làm gì và nghĩ gì,mà tới giờ này chưa chịu hiểu cho anh. Anh nói một câu thì chẳng nhẽ cứ phải hiểu thành 02, 03 nghĩa. Cái tật hay vặn của em đâu mất rồi. Sao bỗng dưng em lại lăng yên mãi để anh nhớ em nhiều đến vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mưa rơi đâu đó không ở ngoài trời, từng giọt nước đua nhau lăn từ mí mắt, truợt dài trên má rồi đọng lại trên khoé môi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chầm chậm, đầu lưỡi đưa ra đón nhận vị mặn nồng của biển , của quê hương. Hút lấy vị tanh của máu. Nuốt chửng vị chát của mồ hôi. &lt;br /&gt;" Đưa tay thấy gì vương vương mắt.&lt;br /&gt;Có phải sương hay gió chuyển mùa".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có ai đó đã tả cảnh chợ quê sớm với đủ màu sắc, nào của chanh vàng, ớt đỏ, muối trắng, xoài thơm. &lt;br /&gt;Ôi đẹp biết mấy, yêu quê hương biết mấy.&lt;br /&gt;Lòng ta trĩu nặng như cảnh chợ chiều, ngổn ngang. Cảm xúc mất đi từ 05 còn 01, vị giác vị. Chua, cay , mặn, ngọt trong lòng. Chẳng ai xát muối mà bỗng dưng cồn cào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có ai nói ta dở hơi bởi cứ mải miết đi tìm hạnh phúc ở chân trời xa xôi, trong khi bên cạnh có sẵn niềm vui mà không để ý. Thực ra là ta khờ dại hay chính họ, những người xa lạ nhìn cuộc đời bằng con mắt của kẻ khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điểm tựa có rồi, nếu không bay xa thì có uổng phí chỗ tựa vững chắc không. Nếu không vút lên cao ngay, chắc có thể là do ai đó đang còn chuẩn bị cho mình một bệ phóng hoàn hảo hơn. Sự hoàn hảo không bao giờ đạt được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đời, những kẻ sinh ra không có lý do và cũng chẳng có ý chí xoay chuyển càn khôn. Đi đâu để còn tìm kiếm khi hạnh phúc đã ở ngay bên. Chẳng cần phải chinh phục đỉnh cao nào mà đã vô vàn tặng thương. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng lẽ ta đang đi tìm cho mình những vết thương tật.&lt;br /&gt;... Ôi, thật não lòng. &lt;br /&gt;Đường ta chọn đi tuy chưa gai góc mà chân đã rớm máu. &lt;br /&gt;Nghiệp chưa xong sao vạn tiếng khóc chửi, oán than.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lòng tham chưa và không đặt đúng vào vị trí, chẳng đòi hỏi quyền lực hay bổng lộc. Thời gian để lại những vệt dài in sâu trên trán. Đêm trắng không quên để lại đâu đó trên mái đầu xanh kia sợi bạc thời gian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;"Trời lạnh nhưng dừng để lòng minh băng giá "&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tốt nhất là nên thắp cho mình một ngọn lửa của nhiệt huyết. Nhớ góp vào trong đó một chút ấm áp của yêu thương, một chút bao dung của mẹ, một chút nắng, một chút gió và một chút dạn dĩ đàn ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước mưa và lửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng nhớ em ...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-112499788063352598?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/112499788063352598/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=112499788063352598' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112499788063352598'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/112499788063352598'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/08/nh-em.html' title='&lt;strong&gt;Nhớ Em&lt;/strong&gt;'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-111393896945589291</id><published>2005-04-20T02:29:00.000+07:00</published><updated>2005-04-20T02:29:29.456+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/640/Photo_041705_024.jpg'&gt;&lt;img border='0' style='border:2px solid #000000; margin:2px' src='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/320/Photo_041705_024.jpg'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Give Me A Reason&amp;nbsp;&lt;a href='http://www.hello.com/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbh.gif' alt='Posted by Hello' border='0' style='border:0px;padding:0px;background:transparent;' align='absmiddle'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-111393896945589291?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/111393896945589291/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=111393896945589291' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/111393896945589291'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/111393896945589291'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/04/give-me-reason.html' title=''/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-111394111120356953</id><published>2005-04-20T02:28:00.000+07:00</published><updated>2005-04-20T03:05:11.206+07:00</updated><title type='text'>NHỚ HOTEL</title><content type='html'>NHỚ HOTEL - Dushanbe ngay 20/04/2005&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Thằng trẻ con, thằng ôn con, thằng ôn vật.&lt;br /&gt;Trời chẳng đánh, đất chẳng dập.&lt;br /&gt;Đi lập bập, thằng trẻ con.&lt;br /&gt;Mặt búng sữa, mũi xanh.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường đời là vừa là một thước đo vừa là vật bị đo. Khi ta vui hay buồn mà gọi chung là co MOOD thì nó là thước đo. Còn những ngày bình yên êm ả, chẳng động chạm gì tới MOOD thì hẳn đó là vật bị đo – OBJECT.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đi xa ta thường nhớ nhà, khi ở nhà ta thường mơ về nơi xa. Hôm nay chẳng gần, cũng chẳng xa tôi mơ về những ngày trong khách sạn.&lt;br /&gt;Thủa bé chẳng bao giờ biết tới khách sạn là gì. Và cũng chẳng hiểu rõ lắm cái ngữ nghĩa của từ này. Lớn lên ăn rồi, ngủ rồi, ở rồi lại thấy khách sạn là ,,một phần tất yếu của cuộc sống,,.&lt;br /&gt;Singapore: Khách sạn thượng hạ lưu.&lt;br /&gt;- Maritus năm sao xoè đủ cánh, mặt trời chưa mọc phục vụ đã đem điểm tâm sáng cho những ai bay sớm.&lt;br /&gt;- M Hotel trơ trọi giữa khu phố tài chính Shenton Way mang nặng một vẻ bảo thủ. Sáng, trưa, tối nhận đủ 03 tờ báo WallStreet Journal, Financial Time, Business Times.&lt;br /&gt;- Grand Hotel dở dở ương ương, lúc yên tĩnh như nhà mồ, lúc lại bị cái náo nhiệt của Orchard Road thổi vào cùng những túi đồ shopping lủng củng của khách du lịch. Đổi tất cả các loại tiền đêm ngày.Tối chạy xe qua thế nào cũng bắt được mấy em Việt Nam xin quá giang.&lt;br /&gt;- Quality Hotel ba cánh sao biểu tượng của lá chè dở hơi nhất từng uống. Xa sao mà xa, MRT chạy 2 giờ mới tới. Ớ kìa ớ kìa, bước ra bước vô, lại có thằng lau sàn. Mai đến thầu khoán việc cọ rửa sàn cho toàn KS, chắc kiếm được ít nhiều/&lt;br /&gt;- Amara Hotel chẳng biết tới phòng đẹp nhà sang, cắm mặt làm banquet sáng 03h lọ mọ về nhà. Rẻ! Đời vẫn thế, đám cưới tưng bừng, hạnh phúc tưng bừng, mệt tưng bừng.&lt;br /&gt;- 81 Hotel ới ới ới… là gái. 1 tiếng $20 giá tàu nhanh tầu chậm. Hành khách đỗ lại làm nháy biến liền. Thằng doạ ở đó có ma, đưa bảo ở đó có dịch. Túm lại chỉ có mỗi condom là vung vãi.&lt;br /&gt;- Fortuna Hotel đánh mất mình ở Singapore, khoác áo choàng ở Việt Nam lộng lẫy. Hôi hôi mùi Ấn Độ. Chợ xanh chợ đỏ, sáng sáng tối tối thứ 7, CN cả biển người bắt tay chào hỏi nhau.&lt;br /&gt;…&lt;br /&gt;Khách sạn là một thước đo. Thước đo của sự nhẫn nại. Thước đo của niềm hạnh phúc. Thước đo của tinh thần trước mỗi linh cảm cuộc sống. Một bước đột phá của cuộc đời&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-111394111120356953?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/111394111120356953/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=111394111120356953' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/111394111120356953'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/111394111120356953'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/04/nh-hotel.html' title='NHỚ HOTEL'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-111393877391196603</id><published>2005-04-20T02:26:00.000+07:00</published><updated>2005-04-20T02:26:13.910+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/640/Photo_041705_028.jpg'&gt;&lt;img border='0' style='border:2px solid #000000; margin:2px' src='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/320/Photo_041705_028.jpg'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Light Spot Life&amp;nbsp;&lt;a href='http://www.hello.com/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbh.gif' alt='Posted by Hello' border='0' style='border:0px;padding:0px;background:transparent;' align='absmiddle'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-111393877391196603?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/111393877391196603/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=111393877391196603' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/111393877391196603'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/111393877391196603'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/04/light-spot-life_20.html' title=''/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-111290161887973820</id><published>2005-04-08T02:17:00.000+07:00</published><updated>2005-04-08T02:20:18.886+07:00</updated><title type='text'>A DAY IN THE LIFE OF HANGBO STR</title><content type='html'>&lt;em&gt;By Gramhams Simmon&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It could be any back street in Hanoi: graciously shaded, bustling with cycles and motorbikes, and like the ever-changing sets in a long-running stage-play. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Pho Hang Bo (Hang Bo Street) is a typical side street in the Old Quarter of Hanoi city, shaded by trees that nearly plait their tops across the road. With layer-upon-layer of life filling out its spaces and stretching out the day, it's a good place to study "life-in-miniature".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hang Bo is just one of the 36 "guild" streets among the many streets making up the Old Quarter. In former times, each street was named for the major commodity produced in the street. Thus Hang Thiec (Tin Goods Street) produced tinwares; Hang Ngang (Silk Street) was the centre of the finished silk trade; and Hang Non (Conical Hat Street) was peopled by makers of the palm-leaf hats that have become a Vietnamese hallmark. Today, the names are the same but the goods produced have changed a little; for example, Hang Thiec's main product nowadays is galvanised iron tanks for producing bia hoi, a rustic draft beer.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hanoi, which will be celebrating its thousandth birthday in the year 2010, is often touted as "the Paris of Asia". This is an apt description for a city that many have described as amongst the most beautiful in the world. What the visitor DOESN'T expect is that every street, down to the narrowest side alleys in the Old Quarter, is leafy, shaded and cool. At the same time, an eerie calm and quiet pervades the ether, as the silence between motorcycle roars is punctuated by bicycle bells that sound like the peal of a church carillon.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Traffic in Hanoi flows like water around rocks in a river. Sometimes it is little short of miraculous that there are so few accidents; it seems that an unseen "traffic warden in the sky" is keeping a watch over the trajectory of each and every bicycle and motorbike. On one occasion, I remember being overtaken by a pair of motorbikes, the riders still managing to keep up a conversation as they passed on either side.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Getting your bearings in Hanoi is not too difficult. Lying along the left bank of the Hong River, the city's landscape is delineated by a number of lakes. The focal point of the city is the urban oasis of H? Hoàn Ki?m (Lake Hoan Kiem).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoan Kiem ("Restored Sword") lies just south of the Old Quarter which includes Hang Bo Street. A natural lake, it's named after a 15th century incident in which a golden turtle is said to have risen out of the Lake and snatched a charmed sword from the Emperor's hands. This, the story goes, is the very same sword used to gain victory over the Ming Chinese, who at the time were invading Vietnam. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But what does this story mean? Maybe it tells us that victory has its limits: when the battle has been won, it's time to lay down arms and get on with the job of living. This could be a theme for the modern Vietnam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The name Hang Bo means "street of bamboo baskets", as this used to be the craft specialty of the street. Today, Hang Bo Street is more of a "multi-purpose" street, whereas the shady cross-street Thuoc Bac is still predominantly the domain of locksmiths. Deeper in the Old Quarter, you find streets in which all the shops still: specialise in one commodity: rolls of copper wire, or embroidery, or tiles and plumbing fixtures- there's even a street where all the shops sell nothing but motorbike seats. Then there is the famous Cha Ca (Grilled Fish Street), named after a restaurant that has been preparing this delicacy for more than a hundred years. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hang Bo Street is now experiencing rapid development, and with limited space in the Old Quarter, the only way to build is up. No matter how narrow a building, it seems that there is always room for just one more storey. The result is a teetering structure like a tin-roofed tower of Babel, which threatens at any moment to careen down onto the street below. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Early morning, the pavements of Hang Bo Street spring to life. Hanoi is not Calcutta, and the people don't need to sleep on the streets; but for the rest of the day life is lived to the full upon its pavements and byways.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Well before daybreak, the rubbish that accumulates on the street has all been swept into little heaps, and then carted away. By dawn, the street is as clean as a Swiss whistle. Householders set up little electric motors to draw water from the wells beside the kerb. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;This activity soon gives way to breakfast stalls, selling fresh French rolls, noodle soup and strong filter coffee. Everyone sits down to eat, even fully-grown adults perched on little stools that look like kindergarten chairs. Westerners need time to adjust to this toytown furniture - it calls for anatomical contortions that a non-yogi may find difficult. Later in the morning, traffic intensifies. Elegantly-clothed ladies and immaculately dressed businessmen ride past on their Honda "Dream Machines".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;By mid-morning, life throbs with an intensity that surprises even those used to experiencing a city that wears its guts exposed for all to see. Cycles, cyclos (trishaws) and motorbikes go past, many laden to breaking point. Here's a cyclo groaning under the weight of cans of "pork liver paste". Another carries flowers, and yet another, graceful women out shopping.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Looking out onto Hang Bo Street, a team of jewellers beaver away in sweatshop conditions, behind a flimsy screen. Next door, a shop-front dentist plies his trade: presumably the dentist with the fewest screams gets all the custom. Across the road, a shop selling "ice-cream, yaourt, cakes" is flanked on both sides by tailors. Just down the street, an "informatics application centre" teaches word processing, using Vietnamese language keyboards, and Microsoft Word with "VNTimes" font. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;With the growth of tourism in Vietnam, the face of Hang Bo Street is now changing. Five years ago, there were few tourist facilities in this precinct, but now Internet cafés and hotels are springing up faster than mushrooms after rain. Some of the former mini-factories are now being replaced by brand-new hotels, with the Espacen, Fortuan and My Lan hotels all constructed since 1999.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;By lunch-time, Hang Bo Street is ready to take a break. Look for the sign com, which means "rice". Ask for this, and you get a plate of rice and a number of other dishes from which you can take your pick. Stick to the popular eating places, and the food is fine. But if you see a place with a sign like "food for tourists", avoid it like the plague! Unsuspecting diners will be treated to an almost inedible ersatz version of what the Vietnamese consider to be "Western" food.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;After lunch, the residents of Hang Bo Street linger a while over cups of green tea. Then it's back to business, or the thousand other activities that grace the pavement. Late in the afternoon, the elderly gentlemen of the street don berets, or suits and ties, and wander down to Lake Hoan Kiem. Here they sit and smoke and talk, or play mah-jongg, or just watch the passing parade. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Come nightfall, the people of Hang Bo Street still use the pavements as a sitting room, dining room and kitchen combined. Dinner is taken early, but this is by no means the signal to end the day. Kids bring out their schoolbooks and do their homework under the street-lamps. Commerce goes on until well into the night, with most shops staying open until around 10 pm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Even after midnight there's activity in Hang Bo Street. Only in the wee hours of the morning does the street get a little quieter. But not for long: the daily round is soon to resume. This is Hanoi, where getting on with life is an art form.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A British MP who recently visited Hanoi bemoaned the changes now occurring to the city, where high-rise hotels are sprouting like mushrooms after rain. He says that "like all converts (to the free market in this case), Vietnam has gone from one extreme to another".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But it seems the Vietnamese are smart enough to know where to stop. The powers that be know that the city is in need of modern infrastructure, but they are also acutely aware of the need to conserve Hanoi's unique architectural heritage. Like the wise tortoise that reared out of Lake Hoan Kiem, the authorities will surely one day say "so far, and no further". If this is indeed so, then Hanoi's best days are yet to come&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-111290161887973820?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/111290161887973820/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=111290161887973820' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/111290161887973820'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/111290161887973820'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/04/day-in-life-of-hangbo-str.html' title='A DAY IN THE LIFE OF HANGBO STR'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110944998834196863</id><published>2005-02-27T03:13:00.000+07:00</published><updated>2005-02-27T03:33:08.343+07:00</updated><title type='text'>LẠI MẤT NGỦ</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Hey mambo, Italiano...&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều nhạc dập dìu đưa ai đến cơn mơ thần tiên, người phê phê theo khói thuốc nhảy múa, du dương cùng sự đời đến bất tận.&lt;br /&gt;Không biết đã bao nhiêu thằng người, đặc biệt là những thằng lãng mạn kiểu nhà văn đã tự sát trong tình huống thế này. Khôn nạn thay thằng người, mà cũng kiêu hãnh thay cho thằng người.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;" Đêm nay"&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;, cái danh từ đêm nay thật khó chịu, khó chịu bởi nó không chịu đi ngủ cho, dù đã chửi bới, đánh đập lên cái thể xác và tinh thần của chủ thể "đêm nay".&lt;br /&gt;Đêm nay đếch ngủ được. Mà một khi đã không ngủ là phải có chuyện gì đó. Chuyện gì thì chỉ có đêm nay biết được, đêm mai hay đêm kia cũng không thể hiểu được nó là cái khỉ quái mốc khô gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy thằng KGB chó chết vẫn đang trực ở ngoài luẩn quẩn đâu đó. Mà chúng nó phải gọi là "chó sống" mới đúng, bởi chúng nó vẫn đi lại được và thực hiện nhiệm vụ của chúng nó như những con chó trung thành. Mai bầu cử quốc hội sau nhiều năm nội chiến. Hẳn là rất oai hùng rồi, nhưng cứ thử để mấy thằng cỡ BinLaden thả mấy trái lựu đạn vào phòng bỏ phiếu xem còn có thể oai hùng được không.&lt;br /&gt;Cầu trời không phải vào đêm nay!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa xuân tới báo hiệu cho vạn vật đổi sắc, chỉ có điều màn đêm đang vắt kiệt sức lực của cái gọi là đêm nay. Lạnh lẽo tăng lên gấp bội chỉ đơn giản là đếch có ai chuyện trò. Mà truyện trò cùng cái màn đêm đen kịt kia thì phỏng có thú vị gì. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có tiếng nổ vang xa đâu đó, chắc là tiếng súng của thằng chó chết nào đó, hoặc cũng có thể là tiếng nổ lốp xe. Ở đây, chuyện đó bình thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Màn đêm xuống mang theo sự yên ắng tĩnh lặng, và những cái chết bất đắc kì tử. Năm này một thằng bộ trưởng nữa phải ra đi, không rõ vì KGB, vì chế độ độc tài, vì nền chuyên chính dân chủ, vì đút lót hay vì tất cả những cái đó cộng lại. Người ta chỉ sống có một lần trong nhiều năm. Nhưng chết chỉ có 01 khoảnh khắc thôi. Nhưng thật đáng thương là cái thằng bộ trưởng đó không được tận hưởng trọn vẹn cảm giác của cái chết. Thật uổng phí cuộc đời. Thật đáng sợ cho những kẻ đã chết mà không biết đến cái chết. Thật đáng sợ cho những kẻ đã chết mà cứ nghĩ mình đang sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chân lý hay triết lý của cuộc đời luôn bắt đầu từ những thứ nhỏ nhặt. Cuộc đời không bắt ta phải lấy xe tăng, đại bác để cấu nên những hình thái của triết lý. Trốn chạy rồi trở lại đường hoàng ngạo nghễ, đó là những cái mà con người ta luôn tìm đến và chạy đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình như đêm nay đi nhà hàng một mình, không tay kề tay vịn. Hình như đêm nay nhậu một minh không gối ôm chăn phủ. Hình như đêm nay lóc cóc một mình bước đi. Dù muốn cố tạo cái vẻ thong thả cho chính mình nhưng chân không thể bước chậm hơn được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hey mambo, are you lonely just like me. Pretty woman walking on the street.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hú hồn, mai bầu cử sẽ không lạnh lẽo, mai bầu cử sẽ không chết chóc. Bầu cử cho sự thành thiện và nghiêm khắc với bản thân. Bầu cho sự trách nhiệm và tận tuỵ. Bầu cho sự trung thực và chung thuỷ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ký tên: &lt;em&gt;&lt;strong&gt;Đêm nay&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đêm của căng thẳng và xả hơi. Một đêm của áp lực đè nén. Cảm giác bất an trôi đi vào đêm, một ngày mới đến bằng những tia sáng chói chang của mặt trời, chọc thủng cái bọc ủ rũ lâu ngày đã căng phồng. &lt;br /&gt;Cô đơn khiến người ta ngã gục hoặc toả sáng đường hoàng. Có những ranh giới rất mong manh cho cả sự cô đơn lẫn đêm nay.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110944998834196863?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110944998834196863/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110944998834196863' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110944998834196863'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110944998834196863'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/02/li-mt-ng.html' title='LẠI MẤT NGỦ'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110893339006866455</id><published>2005-02-21T04:00:00.000+07:00</published><updated>2005-02-21T04:08:46.433+07:00</updated><title type='text'>THIẾU NGỦ</title><content type='html'>Hoàng hôn xuống thâm quầng mắt đỏ&lt;br /&gt;Khói thuộc bay gợn nước nhạt nhòa&lt;br /&gt;Gió rít qua vai hay hồn buốt trong ta&lt;br /&gt;Chiều rơi xuống, vô tình như ai nhớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng ai ra đi, mà mặt trời bỏ ngỏ&lt;br /&gt;Chuyện tình hoàng hôn chưa viết đã đành thôi&lt;br /&gt;Nhặt từng mảnh trăng sáng vỡ tan rồi&lt;br /&gt;Ta xếp lại một cuộc đời gai góc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Này đây vẫn con đường em đi học&lt;br /&gt;Bánh xe lăn đặt tên mới "đường đời"&lt;br /&gt;Dẫu khúc khưỷu và gập ghềnh lắm ai ơi&lt;br /&gt;Ta che cho em gác đờ bu phía trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều ơi sao trốn đi đâu nhỉ&lt;br /&gt;Gọi đêm về cho ánh sao lên&lt;br /&gt;Ta nhìn sao nhờ nhắc gọi trăng lên&lt;br /&gt;Nhìn monitor ta mong em lên chát.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110893339006866455?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110893339006866455/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110893339006866455' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110893339006866455'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110893339006866455'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/02/thiu-ng.html' title='THIẾU NGỦ'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110815934922789171</id><published>2005-02-12T04:53:00.000+07:00</published><updated>2005-02-12T05:02:29.226+07:00</updated><title type='text'>Hà Nội có một người đi vắng !!!</title><content type='html'>&lt;em&gt;Vâng, nó là những cảm giác thế này đây. Con người ta có thể dễ dàng thốt lên "Ôi tôi vui quá" hoặc "ôi tôi đau quá", còn để nói lên cái điều "buồn quá" có lẽ không phải bằng lời mà có thể diễn tả được. Đôi khi, chỉ đổi khi thôi một ánh mắt, một tiếng thở dài, một tiếng rên khe khẽ vọng ra từ bóng đêm mịt mùng hoặc giữa trời tuyết trắng xoá. Chỉ vậy thôi, vậy thôi là đủ&lt;strong&gt;...&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội có một người đi vắng&lt;br /&gt;Hương ổi còn vương chút lối hè&lt;br /&gt;Năm ấy, mùa thu không có nắng&lt;br /&gt;Heo may vương chút lạnh se se.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội nhớ một người đi vắng&lt;br /&gt;Gió Hồ Gươm, gọi nước Hồ Tây&lt;br /&gt;Rêu xanh nhắc những điều gì thăm thẳm&lt;br /&gt;Chẳng biết người đi có thấy buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội nhớ một người xa lắm&lt;br /&gt;Ghi ta buồn đếm mấy nhịp mưa.&lt;br /&gt;Đưa tay thấy gì vương vương mắt&lt;br /&gt;Có phải sương, hay gió chuyển mùa ???&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110815934922789171?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110815934922789171/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110815934922789171' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110815934922789171'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110815934922789171'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/02/h-ni-c-mt-ngi-i-vng.html' title='Hà Nội có một người đi vắng !!!'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110789227271217398</id><published>2005-02-09T02:46:00.000+07:00</published><updated>2005-02-09T02:51:12.713+07:00</updated><title type='text'>CHÚC MỪNG NĂM MỚI ẤT DẬU 05</title><content type='html'>Chúc Phong, gia đình cùng toàn thể các bạn thân mến năm mới nhiều niềm vui. &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;           HẠNH PHÚC - NIỀM VUI - MAY MẮN - SỨC KHOẺ - THÀNH CÔNG&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110789227271217398?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110789227271217398/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110789227271217398' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110789227271217398'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110789227271217398'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/02/chc-mng-nm-mi-t-du-05.html' title='CHÚC MỪNG NĂM MỚI ẤT DẬU 05'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110764659522848553</id><published>2005-02-06T05:52:00.000+07:00</published><updated>2005-02-06T06:36:35.226+07:00</updated><title type='text'>CÔ ĐƠN ƠI - Tên mi có nghĩa là nghị lực</title><content type='html'>&lt;em&gt;Trong những ngày tháng xa quê hương, gia đình và bạn bè, tôi đã sống bằng chính khả năng và bản năng của mình mà không có được nhiều sự hỗ trợ nào khác. Thế nhưng luôn luôn và mãi mãi tồn tại những điểm tựa tinh thần từ gia đinh &amp; bè bạn, giúp tôi vượt qua khó khăn trong cuộc sống này.&lt;br /&gt;Chân thành cám ơn Phương Hoài Nga, người đã gửi cho tôi bài viết này ngay khi phải đứng trước lựa chọn khó khăn của đời mình. Cám ơn Nga &amp; tất cả các bạn đã đi cùng tôi suốt năm tháng qua.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;CÔ ĐƠN ƠI - Tên mi có nghĩa là nghị lực&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lấn thất vọng; cả niềm tin sắt đã lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng - cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tuổi trẻ&lt;/strong&gt; - tự bản thân nó đã là một tài sản, tự bản thân nó đã hàm chữa ánh sáng và hạnh phúc, khi bị dúi xuống bùn, cơ hội để nó vẫn toả sáng và thăng hoa sẽ lớn hơn so với khi bạn già đi. Lúc đó là lúc phép thử còn màu nhiềm, con tốt đỏ trong tay có thể còn phong Hậu; bạn có thời gian làm hậu thuẫn và chân trời vẫn còn gợi nhiều thôi thúc. Còn khi bạn đã lớn tuổi hơn, những xây xước đằng trước sẽ làm cho bạn ngần ngại, nếu bạn bị dúi xuống bùn thì rất có thể bạn sẽ tặc lưỡi nằm đó một mình, hoặc sẽ cố gắng vùng vẫy sao cho người khác cũng vấy bẩn lem luốc giống với bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tuổi trẻ&lt;/strong&gt; có một thứ vốn ngầm rất đáng quy mà không phải ai cũng biết: &lt;em&gt;&lt;strong&gt;sự cô đơn&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;. Trái tim là một giống loài dễ hư hỏng. Nếu nó được no đủ, nó sẽ đổ đốn ngay lập tức. Hạnh phúc làm cho con người ta mềm yếu, người ta vui tươi với mọi thứ, người ta quên mất việc phải làm, người ta còn bắt đầu tặc lưỡi nhiều hơn với những thói quen xấu. Tình yêu là một giống dây leo khó chiều. Nó cần được thử thách và bị tấn công. Nếu bạn mớn cơm cho nó hàng ngày, chăm sóc nó quá no đủ, nó sẽ chết yểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Cô đơn ơi&lt;/strong&gt;, tên của mi hàm chữa nghị lực. Nhưng sự cô đơn này không đơn thuần là "một mình" theo nghĩa đen của đúng từ này. Cô đơn là một trang thái tổng hoà rất đặc trưng của tuổi trẻ. Cô đơn vì thấy mình quá bé nhỏ, và ngộp thở trước sự rộng lớn của vũ trụ, của hàng hà tinh tú trên đầu mỗi đêm hè ta ngẩng lên. Cô đơn vì thấy mình bất lực trước một sinh vật ngang bằng mình, tồn tại cạnh mình, cần cho mình mà mình không sao sở hữu nổi nó. Cô đơn vì thấy có quá nhiều tiếng gọi mà không biết sẽ đi đâu. Cô đơn vị sự giằng xé giữa những ước mơ thời bé và những thực tế vừa mới đến. Cô đơn vì vừa buồn bã, vừa kiêu hãnh và khoái trá đi lại tung tăng, ngạo ngược trong thế giới riêng của mình, chỉ thỉnh thoảng hào phóng mời vào một hai vị khách, rồi lại mời họ ra ngoài để ta đóng cửa lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;"Hạnh phúc làm con người mềm yếu và quên mất việc phải làm".&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; Rất nhiều người đã nói thế. Rất nhiều người đã được dạy cần cảnh giác với hạnh phúc. Nhưng "việc phải làm" ấy là để làm gì, nếu không phải để mang lại hạnh phúc? Và mục đích cuối cùng của mọi việc là gì nếu không phải hạnh phúc?&lt;br /&gt;Vì thế có lẽ chăng nên nuôi dưỡng trái tim như nuôi con mèo dùng vào việc bắt chuột: để mặc nó đói, nó sẽ phải tìm đường săn mồi. Con mèo đói đến lúc săn được mồi đã quá hao sức vào việc săn, đã quá đói, nên nuốt vội con chuột mà quên mất hưởng thụ thành quả. Và con chuột (hạnh phúc) chui tuột vào dạ dày mà chẳng để lại dư vị gì.&lt;br /&gt;Trái tim là một con mèo, đừng thử thách hay tấn công nó nhiều quá. Nó sẽ tự tìm được một khoảnh sân để duỗi dài sưởi nắng.&lt;br /&gt;Trong cái sân nắng ây, có lẽ cô đơn không phải là người bạn tốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Cô đơn&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; - tên của nó hàm chứa sợ hãi. Bởi dù theo nghĩa nào đi chăng nữa, cô đơn có nghĩa là khoanh riêng mọt vùng đất cho mình, đặt tên cho nó là "tôi", rồi xây lên một thành trì bao bọc. Mà đã xây thành, có nghĩa là đứng trước nỗi sợ xâm lăng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Cô đơn&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; - tên của nó hàm chứa khổ đâu. Bởi để giữ thành, thì phải chiến đấu. Nếu không giữ được đó là khổ đau. Nếu giữ được, thì một mình trong cái chiến thắng hoang tàn đó, chiến thắng trở nên 3 lần vô nghĩa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Cô đơn&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; - tên của nó hàm chứa mất mát. Khi đã xẩy lên một thành trì khoanh thế giới của mình lại, có nghĩa là đã đánh mất thế giới bên ngoài kia. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù vậy, cô đơn dường nhu là một trạng thái mặc định cho mọi người. Tuy nhiên, cũng như một đưa trẻ chỉ lớn nếu cai sữa để ăn cơm, một người trẻ phải chối bỏ và thoát khỏi sự cô đơn để lớn lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng trước khi chối bỏ, người đó phải ý thức được nó. Ngày xưa có một câu chuyện về người cha trong ngày sinh nhật của đứa con 3 tuổi. Đứa con khư khư giữ những quà tặng, không cho các bạn chơi cùng. Người cha quyết định dạy con mình biết chia sẻ bằng cách giật đồ chơi khỏi tay đưa con cho những đứa khác. Có một điều mà người cha đó quên: trước khi học cách chia sẻ, đứa bé phải học cách sở hữu. Người ta không thể cho đi cái gì người ta không có. Cũng vậy, người ta không thể thoát khỏi bức tường mà người ta không nhìn thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian để tự ý thức đó có thể là rất lâu. Để kiêu hãnh về thế-giới-riêng-tư không thể lặp lại của mình. Để thù địch với tất cả những gì không phải là nó. Để chiến đấu bảo vệ nó. Để thấy nó là chật hẹp và quyết tâm thoát khỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thoát khỏi không có nghĩa là đánh mất, không có nghĩa là để cho thế giới của mình bị xâm lăng bời thế giới ngoại lai. Thoát khỏi có nghĩa là cho đi, là đem cái thế giới riêng tư ấy chia sẻ và hợp nhất với những thế giới khác thành một thế giới rộng lớn hơn. Thoát khỏi, có nghĩa là học cách sống với các sinh vật ngang bằng mình, tồn tại với mình, cần cho mình mà không đòi hỏi phải sở hữu. Những giấc moư, khi đó, không mất đi. Chúng chỉ ít viển vông hơn. Khi đó người ta không còn mơ tung cánh giang hồ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô đơn có thể do khách quan hoặc chủ quan, nếu do khách quan thì đó quả thật là sự sợ hãi, khổ đau và mất mát. Nêu như cô đơn do tự ta tìm đến, nó sẽ không còn là sự sợ hãi khổ đau hay mất mát nữa. Nó sẽ là nơi mà thực sự cảm thấy an toàn, một nơi yêu tĩnh vô cùng, nơi mà ta có thể bình tâm đánh giá mọi việc trên thế gian này, nơi mà ta có thể nhận thức được cái hay, cái dở ..., và cũng có thể là nơi để tâm hồn ta chìm vào quên lãng. Và chính nhũng thời điểm như vậy, chúng ta sẽ cảm thấy lớn hơn rất nhiều, sẽ thay đổi cách nhìn của chúng ta về thế giới xung quanh, và sẽ trở nên hoàn thiện hơn rất nhiều.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110764659522848553?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110764659522848553/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110764659522848553' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110764659522848553'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110764659522848553'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/02/c-n-i-tn-mi-c-ngha-l-ngh-lc.html' title='CÔ ĐƠN ƠI - Tên mi có nghĩa là nghị lực'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110750273394403331</id><published>2005-02-04T14:38:00.000+07:00</published><updated>2005-02-04T14:38:53.943+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/640/partner.jpg'&gt;&lt;img border='0' style='border:1px solid #000000; margin:2px' src='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/320/partner.jpg'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ecard to all partners&amp;nbsp;&lt;a href='http://www.hello.com/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbh.gif' alt='Posted by Hello' border='0' style='border:0px;padding:0px;background:transparent;' align='absmiddle'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110750273394403331?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110750273394403331/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110750273394403331' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110750273394403331'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110750273394403331'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/02/ecard-to-all-partners.html' title=''/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110677500743057231</id><published>2005-01-27T04:22:00.000+07:00</published><updated>2005-01-27T04:30:07.430+07:00</updated><title type='text'>Tâm sự - Tản mạn</title><content type='html'>Nhìn sang bên trái, bạn thấy ai. Nhưng người kỹ sư chăm chỉ, cần mẫn, nhẫn nại. Nhìn sang bên phải bạn thấy ai. Nhưng người quản lý bận rộn, sáng tạo, và quyết đoán. &lt;br /&gt;Luôn tồn tại một khoảng cách vô hình giữa những người quản lý và người làm công, dù không ai muốn thừa nhận nó.&lt;br /&gt;Dù bạn có là 1 kỹ sư cực kỳ ưu tú, với bằng Tiến sỹ Khoa học tại 1 trường hàng đầu thế giới. Khi vào trong công ty, bạn cũng chỉ như những người khác. Nghĩa là cùng làm việc tai 1 khu, nói với nhau những câu chuyện tầm tầm, ăn những bữa cơm tầm tầm, và vui nhưng thú vui tầm tầm. Đánh giá của cái sự tầm tầm ở đây hoàn toàn là do chủ quan, vi chắc hẳn những người làm công cho đó là những thứ vĩ đại hoặc chí ít là thoả mãn họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để có thể thoả mãn được một con người thật khó. Tuy nhiên để có thể nhận thức được khả năng mà tự thoả mãn với hoàn cảnh hiện tại thất khó hơn. Đôi khi tôi thấy phục những kỹ sư bên cạnh mình, họ không bao giờ nghĩ đến việc sản phẩm của mình tạo ra sẽ được bán ra ngoài như thế nào. Niềm vui và hạnh phúc của họ là tạo ra được sản phẩm ưng ý, là hoàn thành kế hoạch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đau nỗi đau của nhà quản lý đã khó, của nhà kế hoạch chiến lược còn khó hơn, và nỗi đau của người chủ doanh nghiệp thì khó cả vạn lần. Vì tất nhiên chẳng ai muốn vác vào mình quá nhiều ưu tư và lo lắng như thế. Sinh ra mỗi người quả là có một số phận. Thế nhưng dường như hoàn cảnh và môi trường sống có tác động nhiều hơn bội phần so với cái số phận an bài của mỗi người. Người con lớn lên trong 1 gia đình kho khăn, thường xuyên phải lo lắng về vật chất sẽ có khả năng thích nghi với nhiều mối lo hơn những người không phải lo lắng nhiều. Người con lớn lên trong 1 gia đình mà cha mẹ là những tấm gương của sự thất bại thì lại càng có ý chí chiến đấu với những khó khăn hơn nhiều lần. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh. Người quản lý đâu fải là người chỉ thạo 1 nghề. Người chủ doanh nghiệp càng không phải là người chỉ biết về 1 mặt hàng mình sản xuất hoặc kinh doanh. Có lẽ thời nay phải gọi là; Bách nghệ tinh, Nhất thân vinh. Sống và làm việc chỉ tập trung vào một đối tượng thì ắt hẳn dễ đi tới thành công hơn những người phải bon chen. Vừa làm việc công ty, vừa làm thêm để kiếm sống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỗ làm ổn định và một mức thu nhập ổn định là những gì mà mãi mãi người làm công đòi hỏi. Từ một ông giáo sư đến 1 người lao động chân tay, tất cả đều chỉ đòi hỏi tiền lương. Và họ mãi mãi chỉ dựa vào tiền lương để tồn tại. Còn quá nhiều người quản lý yêu cầu có lương để sống. Trưởng phòng XNK xin tăng lương, trưởng phòng nhân sự xin tăng bậc lương &amp; thưởng… Công ty ko phải là một cái hũ lớn mà chúng ta có thể đào bao nhiêu cũng được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người chuyên yêu cầu và đòi hỏi chưa bao giờ phải nghĩ xem : Bằng cách nào để mình có thể kiếm được tiền, ngoại trừ việc đòi hỏi tiền lương. Không một ai trong số họ dám tự trả lời cho bản thân: Đến khi về hưu hoặc mất khả năng làm việc họ sẽ sống ra làm sao? &lt;br /&gt;Hy vọng vào đồng lương ư? Lương hưu thì đáng được bao nhiêu khi so với tình hình lạm phát hiện nay.&lt;br /&gt;Hy vọng vào sự hỗ trợ của con cái và thế hệ sau ư. Có ai dám chắc con cái sẽ khá hơn bamẹ chúng bây giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Âu cũng là trời sinh voi, trời sinh cỏ. Có người nói vậy. Nếu ai cũng muốn làm quản lý, làm chủ doanh nghiệp hết thì lấy đâu ra người làm công. Điều này  đúng, chỉ đúng trên lý thuyết hão huyền. Điều này sai, sai trên thực tế công việc. Hiện nay người ta không cần những bộ máy cồng kềnh để có thể vận hành được một doanh nghiệp. Số lượng công nhân sản xuất cũng đã giảm đáng kể từ cách mạng công nghiệp Anh thế kỷ 17 với sự áp dụng của các công cụ sản xuất. Trí tuệ chứ không phải sản phẩm được làm ra = sức mạnh cơ bắp đem lại lợi nhuận cho doanh nghiệp. Microsoft chứ không phải Compaq thống lĩnh thị trường tin học. Phần cứng sẽ có lúc chết đi, hoặc sẽ rẻ đến mức cho không. Còn cái gọi là trí tuệ thì ắt sẽ lạm phát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu những người làm công tiếp tục dựa vào sự đóng góp trí tuệ đơn thuần, cơ bắp &amp; thời gian để mong có được cuộc sống ổn định, họ sẽ sớm thất vọng thôi. Bài học này không phải đâu xa. Singapore đã đối mặt với khủng hoảng khu vực khi hàng trăm ngàn người thất nghiệp trên tổng số 3 triệu dân của quốc đảo này. Mỹ đã từng đi vào lịch sử với sự sa thải hàng loạt công nhân trong các ngành công nghiệp chế tạo. Sắt thép, xăng dầu, vàng và ngoại tệ. Những thứ vô hình luôn có khả năng giết chết bất cứ những thứ hữu hình nào trong Xã hội. Mất việc, dẫn tới khủng hoảng xã hội, đi kèm với nó là tệ nạn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việt nam trong một ngày mai sẽ là tái hiện lịch sử của các quốc gia phương tây. Nơi mà những bài học không được rut ra làm triệt để sẽ để lại những vết thương sâu sắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu như một con người 19 tuổi luôn mong muốn mình sẽ trở thành chủ doanh nghiệp công nghệ thông tin giàu có cỡ như Bill Gate, thì không có lý do gì đến năm 21 tuổi anh ta từ bỏ nó. Bởi ước mơ là thứ luôn tồn tại dù ở bất cứ lứa tuổi nào. Còn lãnh đạo doanh nghiệp để cảm nhận được từng hơi thở của Xã hội và thị trường, đó là chất xúc tác. Với chất xúc tác này, con người 21 tuổi, 22 tuổi thậm chí 30 tuổi, 40 tuổi vẫn có cùng ước mơ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người hiểu biết nhiều nhất về cuộc đời không ai khác chính là chủ doanh nghiệp. Nếu tin vào duyên và nghiệp thì ắt chúng ta không thể phụ nhận được nghiệp chướng. Những sự việc có tình chu kỳ, kéo dài qua kiếp này tới kiếp khác xảy ra với một người được giải thích là nghiệp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh là một tên lính hèn nhát trong kiếp lần thứ N, để bảo toàn tính mạng, anh đâm sau lưng bạn anh trên chiến trường. Nếu trong kiếp N đó, anh không bị kẻ khác đâm sau lưng, thì chắc chắn là kiếp thừ N+1. Vì sao ư, vì đó là nghiệp. Có nghĩa là trong kiếp thứ N+1 đó, anh cũng chẳng khác gì cả, anh vẫn là một thằng hèn. Anh ko mượn thể xác của một tên lính nữa, mà có thể là một tên du đãng. Và tên du đãng trong kiếp N+1 cũng bán đứng bạn nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh là một vị tướng trong kiếp N, lý do mà anh chiến đầu và bảo vệ là rõ ràng. Tinh lực và sức lực anh dồn cả vào cho trận chiến. Hơi thở của anh dành cho thuốc pháo và máu tanh. Khi chiến thắng anh ngây ngất, khi thảm bại anh bi hùng. Anh là con người của cuộc chiến. Dẫu cho chiến tranh không còn nữa, thì trên mọi mặt trận anh luôn tìm thấy vị trí của người chỉ huy cho mình. Ở kiếp thứ N+1, người ta lại thấy anh trong vị trí chủ doanh nghiệp, lãnh đạo và đưa doanh nghiệp của mình đi lên. Với một mục đích và lý do cũng rõ ràng như khi anh chiến đấu tại kiếp N. Vì cuộc sống của bản thân, và quê hương. Quê hương cũng cần phải giàu mạnh như chính nó cần phải có tự do và độc lập.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh là ai. Anh có thể đi cả trăm ngàn đoạn đường chỉ để tìm ra một vật đành rơi hoặc bỏ quên đâu đó. Vậy anh là người có tính kiên trì. Anh sẽ làm việc đó mất bao lâu? 1 năm. 2 năm hoặc 50 năm? Có lẽ cả đời anh. Vậy thì tôi có thể trả lời ngay để anh biết: Anh là một người nghèo, một người làm công nghèo.&lt;br /&gt;Vậy thì ai là người giàu. Dễ lằm, tôi tin là anh cũng biết, nhưng thực hiện được mới khó. Người giàu sẽ sử dụng thời gian của người khác để tìm cái vật đánh rơi đó cho anh. Mà không phải một người, người giàu sẽ dung của cả trăm ngàn người, mỗi người một phút để cho đủ 50 năm mà anh ta phải bỏ ra. &lt;br /&gt;Anh có thể hỏi vậy người giàu làm gi? Người giàu sẽ dùng thời gian đó để tìm kiếm, hoặc chế tạo ra 1 cái gì đó tốt hơn, thay thế cho cái đã mất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người giàu là chủ doanh nghiệp. Điều này đúng. Nhưng chiều đảo lại của nó không đúng: Chủ doanh nghiệp là người giàu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kinh doanh sẽ giống như đánh bạc khi chúng ta phó mặc nó cho số phận. Nhưng kinh doanh sẽ là một chiến trường nếu như chúng ta có duyên &amp; nghiệp với nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Người giàu khó yêu. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều này đúng. Không phải bất cứ ai người giàu cũng có thể yêu được. Ngay từ thủa nhỏ, khi mà trong túi chẳng có đồng xu nào, người có nghiệp giàu rất khó yêu. Tuy nhiên người giàu lại thường yêu cuồng nhiệt và thuỷ chung hơn. &lt;br /&gt;Vì sao ư, vì khi người giàu đã muốn thì phải làm bằng được. Mọi ý kiến và nguyện vọng được đưa ra đều muốn fải được thi hành bằng mọi giá. Người nghèo có thế sẵn sàng từ bỏ tình yêu của mình, thậm chí cả vơ/chồng mình để theo đuổi những mục đích khác- có thể là xấu xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chọn bạn mà chơi. Người giàu chỉ chơi với người giàu. Quản lý không mấy khi xuống ăn cơm vơi công nhân viên. Nếu họ có làm thế thì vì mục đích riêng: là họ muốn tìm hiểu đời sống công nhân để có thể làm tốt hơn, hoặc muốn tạo ra cái vẻ thân thiện. Còn chẳng người chủ doanh nghiệp nào giàu có muốn ăn bữa cơm thập cẩm lung tung, thừa thiều chất cả. &lt;br /&gt;Người giàu không phải là chỉ biết ăn ngon. Đa số những người giàu có đều trải qua những thời gian cơ cực, bát cơm nuốt vào họng mà nghẹn đắng cổ. Họ hiểu giá trị của từng hạt cơm hơn nhiều so với những người làm công ăn lương. Họ hiểu rằng nếu ngày ngày chỉ ăn sơn hào hải vị sẽ quên mất đi cái vị ngon của dưa cà mắm muôi xưa kia. Họ hiểu rằng mỗi bát cơm nguội luôn có cả vị mặn của máu và nước mắt, khiến người ta mãi không bao giờ quên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn hôm này biết hôm này là suy nghĩ của người nghèo. Thái độ bang quan là biểu hiện dễ thấy nhất để nhận biết người nghèo. Họ thường chỉ biết công việc mình đang làm, và không hề quan tâm xem nhưng người khác làm ra sao. Và vô hình chung họ đã đánh mất đi cơ hội làm tốt hơn những người khác. &lt;br /&gt;Một kỹ sư lập trình không bao giờ đi xuống nhà kho để biết rằng nếu cứ lập trình cho thật tinh xảo, với thật nhiều chức năng và bộ phận trong sản phẩm của mình thì việc bảo quản sẽ khó đên mức nào. Để phù hợp với việc bảo quản 1 chiếc máy, tính ổn định của môi trường bảo quản phải rất phù hợp với từng bộ phận cấu thành.&lt;br /&gt;Một người làm trong phòng tài chính, kế toán chưa bao giờ xem xét việc nhập khẩu hàng về công ty ra sao sẽ mãi mãi không biết rằng những chi phí đưa ra có sát thực tế không. Họ thậm chí vẫn tính vào những chi phí kiểu như: Phí bốc dỡ hàng hoá cho các khối hàng vận chuyển theo đường Express hoặc hàng không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những điều mà người quản lý trung thực mãi mãi không chấp nhận được. Và họ sẽ chỉ là người quản lý trung thực mà thôi. Doanh nghiệp được lập ra để phục vụ cho chủ doanh nghiệp. Đây là một nguyên tắc mà những người quản lý bỏ quên mất từ lúc nào. Thiểu số phải phục tùng đa số. Nhưng đa số lại phục vụ thiểu số.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đứng trước những lựa chon, con người mới thể hiện rõ bản chất của mình. Trong gian nan moi tìm được bạn tốt. Chúng ta không ai là không phải lựa chọn. Tự nhiên đã không cho chúng ta lựa chọn được sinh ra như thế nào và ở đâu, vì vậy nó không có quyền tước đi của chúng ta quyền được sống như thế nào, thậm chí cả việc chết nhu thế nào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một công việc tốt với lương tháng ổn định, bên gia đình. Đó là điều mà tất cả chúng ta đều mơ ước tới. Tuy nhiên mơ ước vẫn chỉ là mơ ước, khi hiện thực đòi hỏi chúng ta phải hy sinh về một thứ. Lịch sử luôn ghi nhớ cá nhân chứ không phải tập thể. Nếu muốn tồn tại trong lịch sử dân tộc, bạn phải là cá nhân kiệt xuất, đóng góp và cống hiến tuyệt vời cho đất nước. Nếu muốn trở thành lịch sử một doanh nghiệp. bạn phải xây dựng và làm nó phát triển để chính bản thân doanh nghiệp đó đi vào lịch sử của ngành nghề.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người làm công thường bắt đầu vị trí công việc khá ổn định, là một kỹ sư, nhân viên văn phòng, hoặc là người bán hàng. Và mục tiêu lâu dài của họ là đủ để sống, và sống thoải mái bằng đồng lương kiếm ra. Trưởng phòng Kinh Doanh, Nhân Sự, hay Kế toán trưởng… đó là những gì mà họ mơ ước tới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kẻ không có chí lớn không thể làm được việc lớn. Chúng ta không thể đạt được những gì lớn hơn ước mơ của bản thân. Vì từ thực tế đến ước mơ có những khoảng cách xa vời, đủ để tất cả chúng ta cố gắng mà nhiều khi không bao giờ đạt đến được. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người giàu không muốn làm công. Người giàu muốn có nhân công. Chúng tôi, những người được đào tạo tại nước ngoài không gì khác là cảm quan và nhận thức thay đổi.  Trong thời đại thông tin ngày nay, nếu nói thông tin là yếu tố quyết định để bạn trở thành giàu hoặc nghèo là chưa đủ. Nhận thức và phản xạ là yếu tố mà không thông tin nào có thể rèn luyện bạn được. Không sống khó khăn vất vả trong môi trường cạnh tranh, bạn không thể nào có quyết tâm muốn trở thành ông chủ. Muốn ngồi sau chiếc bàn thật lớn kia để lựa chọn nhân công cho mình. Chứ không phải hy vọng mong manh được người khác chọn lựa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiền tài không đem lại hạnh phúc. Điều này có thể đúng. Hạnh phúc có thể có không cần tiền tài. Điều này đúng. Vậy vì sao chúng ta cứ theo đuổi con đường kiềm tiền. Đơn giản, chúng ta không làm chỉ vì tiền. Tình yêu chính là hạnh phúc. Người giàu có tình yêu trong công việc và hy vọng ngày càng cố gắng hơn để có thể kiếm được nhiều tiền hơn, để sống tốt hơn và để giúp đỡ được nhiều người hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người giàu sẽ hạnh phúc nếu họ thực sự biết cách hạnh phúc. Xa nhà, xa người yêu chưa phải là những điều tồi tệ nhất. Cuộc sống lang thang và phiêu bạt đôi khì là cái giá phải trả để đạt tới sự thành công trong sự nghiệp. Tham vọng đã rất nhiều lần cản trở hạnh phúc của chủ doanh nghiệp. Những người chủ doanh nghiệp đánh mất đi tình yêu là những người không giàu. Thậm chí nghèo khổ. Những người chủ doanh nghiệp đánh mất người mình yêu là kẻ hèn nhát, thậm chí đê tiện. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải biết rằng người giàu biết cách kiếm tiền, thì ở mọi nơi đều có thể kiếm được tiền. Sự phụ thuộc vào môi trường, hoàn cảnh sống thay đổi không thể khiến người giàu nghèo đi. Người chủ doanh nghiệp giàu có thể sẵn sàng chấp nhận thử thách mới. Đi vào những con đường mà không ai cho là dễ dàng hoặc sáng sủa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người giàu phải đứng trước những lựa chọn đi học tiếp hoặc lao ra đi làm. Người giàu phải hy sinh những thú vui nhất thời để sống trong những kế hoạch và công việc. Dần dần người giàu thấy mình không thích thú với những trò giải trí tầm thường nữa. Người giàu đã và sẽ phải đối mặt với nhiều lựa chọn. Người giàu phải tính xem liệu có từ bỏ ngành học kỹ sư tin học tại Singapore vào những năm cuối để chuyển sang một ngành học mới Kinh tế - Quản trị Doanh Nghiệp. Người giàu phải lựa chọn giữa việc tới học tại một trường tổng hợp nổi tiếng nhất nhì Australia hay phải về một vùng xa xôi trung đông – Dusanbe để vừa học vừa quản lý nhà máy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khó khăn không chỉ có ở lựa chọn. Nhưng nếu đã bước qua được sự lựa chọn này, thì không có gì có thể ngăn cản người giàu thành công. Người giàu có thể mãi yêu một người con gái, và sẽ lấy người con gái đó bằng được. Người giàu có thể sẽ phải xa Hà Nội thân yêu rất lâu, và còn lâu hơn nữa; nhưng chẳng có gì khiến người giàu quên đi được Bờ Hồ, Tháp Rùa, Chùa Trấn Quốc, và 36 phố phường nho nhỏ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta đều có sự lựa chọn như nhau. Đó là sự bình đẳng. Cuộc sống này công bằng đến nghiệt ngã. Quyền được lựa chọn của con người đã có từ sau những năm 75 rồi. Khi mà chúng ta hoàn toàn độc lập. Quyền được mãi mãi là người Việt Nam cũng đã được lựa chọn. Chúng ta không khinh những kẻ thay tên đổi họ bỏ quê. Nhưng chúng ta sẽ thấy khinh bản thân khi định làm những việc như thế. Chúng ta sẽ không còn mặt mũi nào nhìn về với tổ tiên, không còn có thể nói lời nào với con cháu. Đạo Khổng không phải là đạo của người Việt chúng ta. Đạo của người Việt chúng ta là biết ơn và nhớ ơn. Những kẻ không nhớ được cội nguồn, là những bóng mà chết mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự hy sinh luôn đi cùng với lựa chọn. Phí tổn của cơ hội luôn tồn tại trong mỗi quyết định của tôi hay bạn. Sẽ thật là buồn cười khi tuyên bố rằng lựa chọn của tôi là tốt nhất và đúng nhât. Đúng và tốt sở dĩ tồn tại là chỉ khi áp dụng vào từng con người cụ thể, và tình thế cụ thể để quyết định. Lựa chọn không làm nhân viên, tôi phải từ bỏ những giây phút êm ái bên gia đình. Tôi phải từ bỏ những công việc nhàn hạ hơn, và thời gian bên người vợ yêu quý hơn. Lựa chọn ngồi viết báo, viết bài bình luận hay hồi ký, tôi mất đi đôi chút thời gian để ngủ, để mà thảnh thơi. Palour không phải là người đầu tiên tìm ra phản xạ có điều kiện. Vì thực tế là nó tồn tại từ rất lâu, chúng ta đều có thể cảm nhận thây, tuy nhiên không  phát biểu lên mà thôi. Dần dần, thời gian xa nhà khiến chúng ta có ý nghĩa hơn trong mỗi lần trở về. Sự yêu thương người vợ tần tảo, người vở thuỷ chung. Yêu thương đứa con mới chào đời còn bập bẹ gọi tiếng bame. Tất cả những thú đó sẽ khiến thời gian bên nhau của chúng ta tuyệt đẹp. Không còn những cãi vã, hờn giận. Và để rồi một nơi nào đấy, ta lại thèm được hờn được giận, được cãi vã. Ta thấy yêu vợ con, bame, bạn bè hơn biết bao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người giàu quả thực là giàu tình cảm. Tôi đọc nhiều và viết cũng không ít. Tôi cống hiến cho Xã hội không chỉ bằng hiệu quả công việc, bằng thặng dư và tư bản tích luỹ được, tôi cũng cống hiến bằng tính chân thực của tình cảm, bằng ngòi bút hoặc bàn phím của chính mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người nào nhận là giàu mà một năm không dám bỏ ra 2-3 ngày để thưởng ngoạn một tác phẩm nghệ thuật, không có được vài ngày ân ái với người tình; thì đó là kẻ ngộ nhận, thậm chí lừa đảo. Vì sự thực họ không giàu. Tình nghĩa với người thân còn không có thì huống chi đến người ngoài và số đống Xã hội. Những người như vậy chỉ sống cho bản thân mình, không hơn không kém.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một anh bồi bàn lương tháng 1800 đô la cũng còn có thể đôi ba lần cho những người ăn xin vài hào. Và anh ta chỉ mãi mãi làm bồi bàn; giỏi hơn nưa thì có thể làm đến trưởng bồi bàn. Một anh kỹ sư lương tháng 2700 đô la, một năm may ra cho được người nghèo khổ dăm ba đồng. Và anh ta giỏi lắm thì có thể trở thành quản lý. Một anh quản lý, lương tháng 4000 đô la, cả năm không cho được người ăn xin nào, vì anh ta toàn đi xe hơi, ở nhà cao, những thứ mà người ăn xin không bao giờ có thể bám vào. Tuy nhiên một năm anh ta cũng có thể nhắn tin để quyên từ thiện đựơc vài chục đô la. Anh ta giỏi lắm thì cũng chỉ làm đến phó giám đốc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một người chủ doanh nghiệp lương thiện biết rằng những gì mình đã và đang làm giờ đây đóng góp cho xã hội rất nhiều rồi. 1 việc làm mới được tạo ra cứu được không biết bao nhiêu người. Người lao động, gia đinh người lao động, và xã hội mà người lao động sinh sống. Ấy thế mà người chủ doanh nghiệp vẫn mãi tiếp tục đóng góp để có thể công hiến nhiều hơn nữa, cho tổ quốc, cho đồng bào mình. Người chủ doanh nghiệp đó xứng đáng là lãnh đạo. Người chủ đó có đủ đức và tài thì sẽ thành bộ trưởng, thứ trưởng hay thậm chí thủ tướng. Bởi họ chính là người đem lại cuộc sống ổn định cho nhân dân chứ không phải ai khác. 1 vài hào của anh bồi bàn không khiến người ta hết đói cả tháng. 1 vài đô la của anh kỹ sư không làm người nghèo no cả tuần. vài chục đô la của anh quản lý không thể giúp người nghèo có được áo mặc ấm trong mùa đông. Nhưng công việc mà chủ doanh nghiệp tạo ra sẽ giúp họ có đựoc tất cả. Chính sách mà những bộ trưởng, thứ trưởng đề ra sẽ giúp nhân dân ổn định lâu dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Âu cũng vẫn là cái nghiệp. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giàu mà phải ra tù vào tội thì liệu có xứng đáng không. Giàu mà để cả tuổi thanh xuân chìm trong toan tính có đáng không. Đứng trước những lựa chọn lớn của cuộc đời. Mọi thứ không thể tốt hơn những gì tôi đã hình dung ra. Nhưng chắc là sẽ còn tệ hơn những gì tôi không hình dung ra nổi. Cuộc đời không chỉ có enjoy. Cuộc sống không phải chỉ có công việc. Cũng là một cuộc đua. Người nào về đích sớm hơn thì được nghỉ ngơi trước. Và chính điều này khiến những người giàu tin rằng mình luôn ở trong những cuộc đua. Nếu anh về sớm, đoạt giải nhất, thì ắt hẳn vinh hoa phú quý sẽ hơn những người chạy từ từ và đến 55 tuổi về đích theo đúng quy định nhà nước rồi. Nhưng rồi liệu khi đó tình yêu còn bay bướm được nữa không. Liệu khi đó cuộc sống có được nhu cả một quãng dài người chạy thong thả có được không. Chúng ta chỉ sống có 1 lần, và trong một cuộc đời. Nếu cần phải đợi đến kiếp sau và so sánh thì đã quá muộn. Dẫu đúng hay sai, người giàu vẫn phải lựa chọn và luôn là người lựa chọn trước. Tuy không nói ra, nhưng người giàu suy nghĩ nhanh hơn và cẩn thận hơn người nghèo. Những bước đi, con tính không xuất hiện trên giấy tờ, nhưng có độ chính xác cao nhu máy điện toán. Đó không phải là đánh bạc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Liệu chúng ta có dám bỏ lại đằng sau biết bao gánh nặng chất chồng để đi tới đích đầu tiên, trở thành người giàu không. Bame cần người chăm sóc. Vợ con cần chồng ở bên. Bạn bè cần có nhau lúc hoạn nạn. Họ hàng làng xóm cần có người thân để chia sẻ. Hy sinh để có được những cái mình muốn quả thật lớn lao, nhưng cũng thật kỳ vĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ơn cha nghĩa mẹ công thày. Đạo làm con là đạo đức chứ không phải tôn giáo. Dù có giàu hay nghèo, Thiên Chúa hay Phật Giáo, đã là con người thì phải biết kính trọng và phụng dưỡng cha mẹ. Những đứa con có thể sẽ là nguồn sống hoặc nguồn tiêu diệt cha mẹ của chúng. Những đứa con thường ích kỷ. Tình cảm cha mẹ dành cho không phải lúc nào cũng được thể hiện. Những đứa con thường đòi hỏi. Khi mới sinh ra đã đói bú sữa mẹ. Lớn lên thì đòi bánh đòi quà. Đến độ trưởng thành thì đòi được học hành. Khi lấy vợ thì đòi ăn hỏi rước râu. Liệu những đứa con đó có làm gì cho cha me của chúng để bù đắp lại không. Trên đời này nếu không tin và duyên nghiệp thì quả thật đáng sợ. Những gì của hôm nay sẽ tái hiện lại ở ngày mai. Những gì bame dành cho chúng ta, sẽ đến lượt chúng ta truyền lại cho con cái. Những gì mà chúng ta đã đền đáp cho bame cũng sẽ đến với chúng ta trong tương lai. Đời không phải là bể khổ. Con người có sự lựa chọn được sướng và khổ. Nhưng điều quan trọng là lý do để sướng và khổ. Hàng trăm ngàn con người đi lễ Phật hàng năm, nhưng có mấy ai không xin những gi thuộc về tư lợi cá nhân hoặc cho gia đình, người thân của mình. Phật pháp vô biên, từ tâm và độ lượng. Tứ hải hiện Phật. Những con người đáng thương kia không hề biết rằng Phật ở tại tâm. Và Phật cũng là người. Nếu như sự từ bi độ lượng của Phật giúp giải thoát oan nghiệt hoặc đem lại hạnh phúc cho một gia đình, thì có nghĩa là gia đình đó đã nhận được lòng từ bi ái nộ của một người nào đó. Chính vì điểm căn bản của đạo Phật là giác ngộ, nên số lượng đắc đạo thành Phật ngày một tăng. Chính đó là điểm khiến cho người ta ngày càng tin vào đạo Phật hơn. Càng có những người sống từ bi hơn, dẫu chỉ là một ngày, 1 tháng; nhưng cũng đủ để họ thể hiện cái tâm Phật trong mình. Sự trỗi dậy của ham muốn và dục vọng đã khiến lòng hướng đạo mất đi. Sự e dè và sợ hãi trước không giúp người ta đắc đạo. Đã có vị Phật sau khi tự rút dao chém lìa cánh tay mình mà không sợ hãi đã đắc đạo. Vị đó đã thấu được căn nguyên của nỗi khổ trần ai, khi mà thân xác này, của cải này mãi mãi không phải là của mình. Nếu nói nhà cửa kia, đất đai đó chỉ là nhà trọ cũng đúng. Vì nó sẽ được chuyển tới những cái nghiệp sau cùng có duyên. Duyên chưa hết thì còn có nó. Sự sợ hãi trước vô vàn sức ép, trước hiểm nguy và thử thách khiến con người trở nên yếu ớt, và họ tìm đến Phật mong viện một sự giúp đỡ. Nhưng những gì Phật có thể đem lại chỉ là sự giác ngộ. Nếu tự thân không giác ngộ được thì dẫu có trăm năm đọc kinh, nghìn năm cầu Phật cũng bằng không có gì. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người giàu có tâm Phật. Sống không chỉ là hưởng thụ. Sống là cống hiến và đóng góp. “Gian thương” là 2 từ ác độc nhất của người đời. Những kẻ chuyên làm chuyện phi pháp không xứng đáng được gọi là thương gia, chẳng thể nào là doanh nhân tốt được. Còn nếu nói đến việc gây hại đến Xã Hội thì người giàu tin chắc họ không làm thế. Là một người giàu, có tâm Phật, mọi việc làm hành động đều được suy nghĩ và tính toán cẩn thận. Không một người thương gia nào chấp nhận kinh doanh những thực phẩm gây hại đến đồng bào. Không một doanh nhân nào chấp nhận việc bán tống bán tháo nguyên khí của quốc gia để kiếm đồng lợi nhỏ nhoi mà không phải cân nhắc lợi hại. Nhưng hãy hỏi lại mình đi, hỡi những người nghèo. Chính sự lười nhác và ỷ lại của các người đa khiến cả Xã hội mất ổn định. Khi quyết định mua một món hàng ngoại quốc, có ai nghĩ đến chất lượng và giá trị thực của sản phẩm không, hay chỉ vì cái mã mà quên đi cả trăm ngàn công nhân đang chờ từng đồng tiêu dùng của họ mua lấy cái ăn cho gia đình. Có ai nghĩ đến việc tiếp tục sử dụng những thứ ăn cắp hợp pháp và công khai khiến cho cả một nền công nghiệp phần mềm không thể phát triển, và mãi mãi không thể phát triển được. Quốc gia nghèo đói, dốt nát, tụt hậu không phải vì người giàu. Mà vì người nghèo. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phát triển sản phẩm mới dựa trên những thành tựu của sản phẩm cũ là thứ mà người nghèo rất thích làm. Các kỹ sư bên trái đang miệt mài phát triển các sản phẩm cũ. Các nhà quản lý bên phải đang tìm cách sửa chữa các phương thức cũ. Vứt bỏ một sản phẩm thật khó khăn. Vứt bỏ một thành tựu đạt được còn khó khăn hơn nhiều.&lt;br /&gt;Chỉ có những người chủ thực sự mới dám và đủ khả năng quyết định việc vứt bỏ đi những cái cũ để gây dựng nên những ý tưởng mới, fresh totally. &lt;br /&gt;Sản phẩm ES23 được phát triển dựa trên sản phẩm ES22. Những tính năng thêm vào không có gì là vượt trội. Những tính năng vượt trội thì lại không được yêu cầu để thêm vào. Khi người kỹ sư nhận ra rằng ES22 có nhiều điểm bất cập, cần phải thay đổi. Họ ngại phải nói ra điều này, vì không muốn chính mình phải giải quyết cái hậu quả do mình tạo ra. Người quản lý nhận ra điều này. Họ càng không muốn nói ra. Họ ngại sự va chạm với đồng nghiệp khác, và cũng chẳng ai đi phê phán cả một thế hệ sản phẩm của thời gian trước. Tóm lại cả kỹ sư lẫn những người quản lý chỉ đang làm một việc: Tự biện hộ cho bản thân. Họ cho rằng trong quan niệm cũ của khách hàng, sản phẩm ES22 đã là hoàn hảo rồi. Nếu như bây giờ không có những thay đổi lớn, mà lại đi đổi những thứ nhỏ bé kia thì chắc chắn không ai khác, mà chinh họ sẽ bị nghĩ là mắc sai lầm. Ý nghĩa của sản phẩm đầu tiên thật quan trong nếu với cung cách làm việc và trình tự làm việc kiểu này. Không thể cho rằng mỗi sản phẩm làm ra đều trong tình trạng hoàn hảo được. Nếu như vậy thì chẳng cần đến những người kỹ sư kia để phát triển nữa, và cũng chẳng cần những người quản lý  kia nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biết một mà không biết mười quả là điều mà chúng ta phải suy nghĩ. Chúng ta thường xuyên phải làm bản kiểm điểm bản thân, đánh giá lại chính con người mình. Trước những quyết định và đánh giá, chung ta luôn có quyền và phải sử dụng quyền cân nhắc của mình. Sẽ thật tệ hại nếu như chúng ta nhận ra rằng công ty đó đang mục nát. Rắn mất đầu trong một vài năm tới. Năng lực quản lý yếu kém. Điều này còn phải xác định trong công việc. Yếu kém ở những đâu, đâu là nhân tố yếu kém, và tình trạng này kéo dài bao lâu rồi.&lt;br /&gt;+ Hệ thống kế toán yếu kém. Điều này dễ dàng nhận thấy do nhu cầu tuyển dụng kế toán hiện nay.&lt;br /&gt;+ Hệ thống quản lý cao cấp yếu kém: Việc đưa đẩy trách nhiệm, gà nhà đá nhau xảy ra trong ban TGĐ.&lt;br /&gt;+ Nhân viên kém linh động và có trình độ kém. Điều này dẫn tới việc kể công và chỉ thích xin tăng lương, thưởng.&lt;br /&gt;+ Các khối doanh nghiệp thành phần không thực sự hoạt động. Trên một phương diện nào đó thì các liên doanh kiểu như V/T cũng chỉ là cái chức danh, để công ty hoạt động hợp pháp tại một địa phương. Người quản lý có năng lực kém nên không thể tạo ra các đường lối kinh doanh mới, nhằm thu lợi cho công ty. Mục đích nằm cố hữu lâu trong mỗi người quản lý là phụng sự hết lòng cho công ty mẹ để nhận được những khoản trợ cấp từ đó. Vậy thì chẳng có nghi ngờ gì khi các công ty này liên tục lỗ và lỗ.&lt;br /&gt;+ Sự gắn kết giữa các nhân viên yếu. Quyền lực thực sự chưa có. Tham vọng và có quá nhiều ý kiến bất khả thi.&lt;br /&gt;+ Sự cập nhật thông tin kém. Không có khả năng thích nghi với các môi trường hoạt động và làm việc từ xa. Có thề nói là lạc hậu. Số lượng tài khoản có giao dịch sử dụng chỉ mới được ½. Số lượng các thư giao dịch cực thấp. Tính bảo mật và bảo đảm an toàn không cao. Trình độ nhân viên quản lý kém, thiếu nhiệt tình.&lt;br /&gt;Mọi sự phát triển đều đi kèm với nó là cả một thời gian đình trệ, giảm sút và suy yếu, chết đi trong tương lai. Vậy lieu đâu là thời điểm. Đâu là ngày tàn. Ai sẽ là kẻ dập lụi ngày đó. Thật tồi tệ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng năm tháng phải xa gia đình sẽ rất khốn khổ. Nhưng dù sao cũng phải có sự lựa chọn và được phép lựa chọn. Nếu như anh chưa lấy vợ và em chưa lấy chồng thì dù có là năm năm, mười năm, gặp nhau tại Hà Nội chúng ta sẽ lập gia đình. Cuộc sống là phải biết enjoy và sarcrify. Bọn hưởng thụ nhiều thì cũng quên mất cả cách hy sinh rồi. Mà âu đó cũng là cái nghiệp rồi. Oan oan tương báo. Cái kết nhân quả thường không đem đến cho người ta những điều mong muốn. Đơn giản vì khi thành công, con người cho đó là điều phải có được do tài năng và trí tuệ của mình. Đến khi thất bại, con người đổ diệt cho số phận và vận may. Số phận là hiện thân của những gì nặng nề nhất. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đưa được một người tài về giúp thì còn tốt hơn thuê trăm ngàn ông cố vấn, ngàn vạn kẻ làm công. Sức mạnh của người Hà Nội không phải là ở sự tàn bạo mà là quyết tâm. Người Hà Nội vẫn luôn có được cái ý chí kiên cường và sự khiêm tốn tuyệt vời. Chẳng có kiếp nào như kiếp này. Người Hà Nội ở kiếp này có thể ở cạnh Hồ Gươm, ở kiếp sau có thể trong Huế, Đà Nẵng hoặc ở một nước nào đó. Nhưng anh ta luôn có cái sự quyết tâm và khiêm tốn tuyệt vời của Hà Nội. Lạnh lùng thì dễ nhưng dứt khoát thì khó. Sự phán đoán nhanh nhạy không phải là vũ khí của người quản lý trong việc dứt bỏ những cái cũ và thay thể bằng những cái mới. Chỉ có trí tuệ, óc phán đoán và tầm cao của những đánh giá-nhận xét mới giúp người ta đi từ cái có đến không. &lt;br /&gt;Hời ơi thật là lũng loạn. Chẳng có ai là hoàn hảo cả. Và công nhân của chúng ta không hoàn hảo. Những nhà quản lý của chúng ta không hoàn hảo. Chấp nhận sự thiếu hoàn hảo của họ cũng khó như phải thú nhận về một khuyết điểm của mình. Quyền của người chủ là quyền được nhận xét và quyết định. Cái quyền mà những người công nhân không bao giờ với tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải lựa chọn xem có nên về với một đội hình rời rã hơn hay tự mình gây dựng nên một cơ đồ vững chắc. Đã có rất nhiều thành công biết đến từ nhưng đôi bàn tay trắng gây dựng nên. Nhưng như thế chưa đủ vì nó thường ở tầm trung bình và mất rất nhiều thời gian. Nhưng cũng có không ít những thành công có được do người chủ biết nắm bắt những cơ chế lộn xộn, mục rỗng, để rồi thay đổi cái chất bên trong. Quan trọng là phải tự lượng sức mình và tính toán tốt. Để có thể kéo dậy cả một tập đoàn, chứ không chết chìm cùng với nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110677500743057231?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110677500743057231/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110677500743057231' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110677500743057231'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110677500743057231'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/tm-s-tn-mn.html' title='Tâm sự - Tản mạn'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110677445636560034</id><published>2005-01-27T04:19:00.000+07:00</published><updated>2005-01-27T04:20:56.366+07:00</updated><title type='text'>Bát Nhã Ba La Mật Tâm Kinh II</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Bản dịch nghĩa:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngài Bồ Tát Quán Tự Tại khi thực hành thâm sâu về trí tuệ Bát Nhã Ba la mật, thì soi thấy năm uẩn đều là không, do đó vượt qua mọi khổ đau ách nạn.&lt;br /&gt;Nầy Xá Lợi Tử, sắc chẳng khác gì không, không chẳng khác gì sắc, sắc chính là không, không chính là sắc, thọ tưởng hành thức cũng đều như thế.&lt;br /&gt;Nầy Xá Lợi Tử, tướng không của các pháp ấy chẳng sinh chẳng diệt, chẳng nhơ chẳng sạch, chẳng thêm chẳng bớt.&lt;br /&gt;Cho nên trong cái không đó, nó không có sắc, không thọ tưởng hành thức.&lt;br /&gt;Không có mắt, tai, mũi, lưỡi, thân ý. Không có sắc, thanh, hương vị, xúc pháp. Không có nhãn giới cho đến không có ý thức giới.&lt;br /&gt;Không có vô minh,mà cũng không có hết vô minh. Không có già chết, mà cũng không có hết già chết.&lt;br /&gt;Không có khổ, tập, diệt, đạo.&lt;br /&gt;Không có trí cũng không có đắc, vì không có sở đắc.&lt;br /&gt;Khi vị Bồ Tát nương tựa vào trí tuệ Bát Nhã nầy thì tâm không còn chướng ngại, vì tâm không chướng ngại nên không còn sợ hãi, xa lìa được cái điên đảo mộng tưởng, đạt cứu cánh Niết Bàn.&lt;br /&gt;Các vị Phật ba đời vì nương theo trí tuệ Bát Nhã nầy mà đắc quả vô thượng, chánh đẳng chánh giác.&lt;br /&gt;Cho nên phải biết rằng Bát nhã Ba la mật đa là đại thần chú, là đại minh chú, là chú vô thượng, là chú cao cấp nhất, luôn trừ các khổ não, chân thật không hư dối.&lt;br /&gt;Cho nên khi nói đến Bát nhã Ba la mật đa, tức là phải nói câu chú:&lt;br /&gt;Yết đế yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha.&lt;br /&gt;(Qua rồi qua rồi, qua bên kia rồi, tất cả qua bên kia rồi, giác ngộ rồi đó!)&lt;br /&gt;-oOo-&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110677445636560034?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110677445636560034/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110677445636560034' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110677445636560034'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110677445636560034'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/bt-nh-ba-la-mt-tm-kinh-ii.html' title='Bát Nhã Ba La Mật Tâm Kinh II'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110677429155747053</id><published>2005-01-27T04:11:00.000+07:00</published><updated>2005-01-27T04:18:11.560+07:00</updated><title type='text'>Bát Nhã Ba La Mật Tâm Kinh</title><content type='html'> &lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Bát Nhã Ba La Mật ÐaTâm Kinh&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; Bát Nhã Ba La Mật Ða Tâm Kinh (Prajnaparamitahridaya Sutra) là một trong các kinh căn bản và phổ thông của Phật Giáo Ðại Thừa. Bài kinh nầy là một trong các bài kinh của bộ Bát Nhã kết tập tại Ấn Ðộ qua bảy thế kỷ, từ năm 100 T.C.N. đến 600 C.N. Khi được truyền sang Trung Hoa, Tâm Kinh đã được nhiều vị cao tăng chuyển dịch từ tiếng Phạn sang tiếng Hán: ngài Cưu Ma La Thập dịch vào khoảng năm 402-412 C.N., ngài Huyền Trang dịch năm 649 C.N., ngài Nghĩa Huyền (700 C.N.), ngài Pháp Nguyệt (732 C.N.), ngài Bát Nhã và Lợi Ngôn (790 C.N.), ngài Trí Tuệ Luận (850 C.N.), ngài Pháp Thành (856 C.N.) và ngài Thi Hộ (980 C.N.). Trong các bản dịch nầy, bản dịch của ngài Huyền Trang là phổ thông nhất.&lt;br /&gt;Riêng tại Việt Nam, bản dịch của ngài Huyền Trang được chuyển sang chữ quốc ngữ Hán Việt và thường dùng để trì tụng hằng ngày. Quý vị cao tăng cũng có phát hành nhiều sách để giải thích nghĩa kinh, trong đó các sách của quý Hòa thượng Thích Thiện Hoa, Thích Thanh Từ, và Thích Nhất Hạnh là phổ thông nhất.&lt;br /&gt;Sau đây là một số bài dịch Việt-Anh của Tâm Kinh mà tôi đã sưu tầm trong thời gian qua.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;                                        -ooOoo-&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Bản tụng Hán Việt:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Quán Tự Tại Bồ Tát hành thâm Bát nhã Ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhứt thiết khổ ách.&lt;br /&gt;Xá Lợi Tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng hành thức diệc phục như thị.&lt;br /&gt;Xá Lợi Tử, thị chư pháp không tướng, bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm.&lt;br /&gt;Thị cố không trung vô sắc, vô thọ tưởng hành thức.&lt;br /&gt;Vô nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, vô sắc thanh hương vị xúc pháp, vô nhãn giới nãi chí vô ý thức giới.&lt;br /&gt;Vô vô minh, diệc vô vô minh tận, nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận.&lt;br /&gt;Vô khổ, tập, diệt, đạo.&lt;br /&gt;Vô trí diệc vô đắc, dĩ vô sở đắc cố.&lt;br /&gt;Bồ đề tát đõa y Bát nhã Ba la mật đa cố, tâm vô quái ngại, vô quái ngại cố, vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu cánh Niết bàn.&lt;br /&gt;Tam thế chư Phật, y Bát nhã Ba la mật đa cố, đắc A nậu đa la Tam miệu Tam bồ đề.&lt;br /&gt;Cố tri Bát nhã Ba la mật đa, thị đại thần chú, thị đại minh chú, thị vô thượng chú, thị vô đẳng đẳng chú, năng trừ nhất thiết khổ, chân thật bất hư.&lt;br /&gt;Cố thuyết Bát nhã Ba la mật đa chú, tức thuyết chú viết:&lt;br /&gt;Yết đế yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha.&lt;br /&gt;                                   -oOo-&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110677429155747053?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110677429155747053/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110677429155747053' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110677429155747053'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110677429155747053'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/bt-nh-ba-la-mt-tm-kinh.html' title='Bát Nhã Ba La Mật Tâm Kinh'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110642591980422773</id><published>2005-01-23T04:29:00.000+07:00</published><updated>2005-01-23T03:31:59.803+07:00</updated><title type='text'>Chỉ những kẻ lười mới tìm chiến công trên bảng điểm</title><content type='html'>Đây là bài diễn văn của Larry Ellison (Chủ tịch Oracle) tại ĐH Yale vào lễ tốt nghiệp năm 2000 và cũng vì nó, ông bị lôi ra khỏi sân khấu khi đang diễn thuyết. &lt;br /&gt;"Là SV tốt nghiệp từ ĐH Yale, tôi xin lỗi nếu các bạn có thể chịu đựng được phần mở đầu trước, nhưng tôi muốn các bạn làm một điều gì đó cho tôi. Xin hãy nhìn chung quanh bạn. Hãy nhìn người bạn cùng lớp bên trái bạn. Hãy nhìn người bên phải bạn. Bây giờ, hãy xem xét điều này: 5 năm nữa, 10 năm nữa, thậm chí 30 năm nữa, kì quặc là những người bên trái bạn sẽ trở thành người thua cuộc. &lt;br /&gt;Người ngồi bên phải bạn lúc đó cũng là người thua cuộc. Và bạn, người ở giữa sẽ như thế nào? Bạn có thể mong mỏi điều gì hơn? Rốt cục bạn cũng sẽ là một gã tồi mà thôi. Tất cả đều thua. Tất cả. Thực tế, khi tôi tìm kiếm trước trong số những người trước mặt tôi hôm nay, tôi không thấy được hàng ngàn tia hi vọng cho một ngày mai tươi sáng. Tôi không thấy hàng ngàn người lãnh đạo tương lai trong hàng ngàn ngành công nghiệp. Tôi chỉ thấy hàng ngàn kẻ thua cuộc. Bạn lo lắng ư? Dễ hiểu thôi. Sau cùng, tôi, Lawrence "Larry" Ellison, người bỏ học đại học nửa chừng, cả gan hùng hồn thốt ra những điều trái lẽ phải như thế trước khóa tốt nghiệp của một trong những viện có uy tín nhất đất nước này? &lt;br /&gt;Tôi sẽ nói cho các bạn biết tại sao? &lt;br /&gt;Bởi vì tôi, Lawrence "Larry" Ellison, người giàu thứ hai trên hành tinh, là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bởi vì Bill Gates, người giàu nhất thế giới dù sao đi nữa cũng là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bởi vì Paul Allen, người giàu thứ ba trên thế giới, cũng bỏ học ĐH giữa chừng, và bạn thì không làm điều đó. Và cứ tính như thế tiếp tục đi. Cho đến Michael Dell, người giàu thứ 9 trên thế giới và ngày càng đi lên rất nhanh, cũng là một thằng bỏ học giữa chừng và bạn, vâng chính lại là bạn, không như thế. Bạn thấy đảo lộn rồi ư? Có thể hiểu được mà. &lt;br /&gt;Vì vậy hãy để tôi chọc giận cái tôi trong bạn bằng cách chỉ ra, một cách thẳng thắn, là bằng cấp của bạn chẳng có giá trị gì hết. Phần lớn các bạn, tôi tưởng tượng là, đã trải qua 4,5 năm ở đây, bằng nhiều cách bạn cố gắng học và chịu đựng những gì sẽ có lợi cho bạn trong những năm sắp tới. Bạn đã lập ra một thói quen làm việc tốt. Bạn đã thiết lập nên một mạng lưới các quan hệ để có thể giúp đỡ bạn khi bạn vấp ngã trên con đường của mình. Và bạn đã tạo ra những gì có quan hệ suốt đời với từ "cách chữa bệnh". &lt;br /&gt;Tất cả điều đó đều tốt. Sự thật là bạn sẽ cần đến mạng lưới đó. Bạn sẽ cần những thói quen làm việc chăm chỉ. Bạn sẽ cần "cách chữa bệnh". Bạn sẽ cần nó vì bạn không bao giờ bỏ học nửa chừng, và chính vì thế, vâng, bạn sẽ không bao giờ ở trong số những người giàu nhất thế giới. Oh, chắc chắn là làm theo cách của bạn sẽ không bao giờ vươn tới số 10, 11 như Steve Ballmer. Nhưng mà, tôi không nói cho bạn biết là thực sự ông ta đang làm cho ai phải không? &lt;br /&gt;Và để có được thành tích đó, ông ta đã bỏ học. Hơi trễ, đó là sai lầm lớn. Cuối cùng, tôi nhận ra rằng, nhiều bạn ở đây, hi vọng là đa số các bạn, tự hỏi rằng " Tôi có thể làm cái gì đây? Không còn hi vọng cho tôi nữa sao?" &lt;br /&gt;Thật sự là không. Quá trễ rồi. Bạn đã miệt mài quá nhiều, tôi nghĩ là bạn biết là quá nhiều. Bạn sẽ không là người thứ 9. Bạn có một cái mũ dính liền, tôi không ám chỉ đến cái mũ vuông ( trong đồng phục lễ tốt nghiệp) mà bạn đang đội trên đầu. Hmm… Bạn thực sự thấy lo lắng ư ? Dễ hiểu mà. Vì thế đây có lẽ là dịp tốt để nuôi dưỡng niềm hi vọng. Không phải cho các bạn mà là cho khóa mới sắp tới kia. Các bạn là đồ phế thải rồi, vì thế tôi sẽ để các bạn lãnh mức lương thảm hại 200.000 đô la một năm, nơi mà đơn xin vào làm của các bạn sẽ được những thằng bỏ học hai năm trước đây kí. &lt;br /&gt;Thay vào đó, tôi muôn mang lại hi vọng cho những bạn mới vào trường. Tôi muốn nói với các bạn, là tôi nhấn mạnh điều này: nên bỏ học. Hãy xếp đồ đạc và cả những ý tưởng lại và đừng quay trở lại nữa. Bỏ học đi. Đứng dậy đi. &lt;br /&gt;Điều tôi muốn nói với bạn là cái mũ và áo choàng tốt nghiệp sẽ kéo bạn xuống chắc chắn như là những người bảo vệ kia sẽ lôi cổ tôi xuống khỏi sân khấu này… &lt;br /&gt;(Đến lúc này thì chủ tịch của Oracle bị mời xuống khỏi sân khấu)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110642591980422773?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110642591980422773/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110642591980422773' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110642591980422773'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110642591980422773'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/ch-nhng-k-li-mi-tm-chin-cng-trn-bng-im.html' title='Chỉ những kẻ lười mới tìm chiến công trên bảng điểm'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110625188775939172</id><published>2005-01-21T03:11:00.001+07:00</published><updated>2005-01-21T03:11:27.760+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/640/Picture%20014.1.jpg'&gt;&lt;img border='0' style='border:1px solid #000000; margin:2px' src='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/320/Picture%20014.1.jpg'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;My Love Grandparents - Ong Ba Noi Kinh Yeu&amp;nbsp;&lt;a href='http://www.hello.com/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbh.gif' alt='Posted by Hello' border='0' style='border:0px;padding:0px;background:transparent;' align='absmiddle'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110625188775939172?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110625188775939172/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110625188775939172' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110625188775939172'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110625188775939172'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/my-love-grandparents-ong-ba-noi-kinh.html' title=''/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110625186306082615</id><published>2005-01-21T03:11:00.000+07:00</published><updated>2005-01-21T03:11:03.060+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/640/Picture.jpg'&gt;&lt;img border='0' style='border:1px solid #000000; margin:2px' src='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/320/Picture.jpg'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;My Love Parents - Ba Me Kinh Yeu&amp;nbsp;&lt;a href='http://www.hello.com/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbh.gif' alt='Posted by Hello' border='0' style='border:0px;padding:0px;background:transparent;' align='absmiddle'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110625186306082615?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110625186306082615/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110625186306082615' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110625186306082615'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110625186306082615'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/my-love-parents-ba-me-kinh-yeu.html' title=''/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110572801964061937</id><published>2005-01-15T01:40:00.000+07:00</published><updated>2005-01-15T01:40:19.640+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/640/Ho_Chi_Minh__Time_Cover_3.jpg'&gt;&lt;img border='0' style='border:1px solid #000000; margin:2px' src='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/320/Ho_Chi_Minh__Time_Cover_3.jpg'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Here where I belong. He whom I admire.&amp;nbsp;&lt;a href='http://www.hello.com/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbh.gif' alt='Posted by Hello' border='0' style='border:0px;padding:0px;background:transparent;' align='absmiddle'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110572801964061937?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110572801964061937/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110572801964061937' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110572801964061937'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110572801964061937'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/here-where-i-belong.html' title=''/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110571582985374716</id><published>2005-01-14T22:07:00.000+07:00</published><updated>2005-01-14T22:17:09.853+07:00</updated><title type='text'>Những phân tích và nhận định của Marx về hệ thông CNTB (phần 2)</title><content type='html'>&lt;em&gt;Biên dịch: Phạm Huy Phong&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;GIÁ TRỊ CỦA SỨC LAO ĐỘNG&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy giá trị của sản phẩm sức lao động là gì? Là giá trị của người lao động.Theo Marx, giá trị của người lao động được tính bằng số tiền mà họ cần để duy trì cuộc sống, hay nói cách khác giá trị của người lao động nằm ở thu nhập tối thiểu của họ. Đây chính là chìa khoá cho bài toán lợi nhuận tư bản. Người lao động ký hợp đồng làm việc chỉ có thể yêu cầu một mức lương nhất định. Và như chúng ta đã thấy, mức lương này phụ thuộc vào số lượng thời gian mà một người cần phải làm để tồn tại. Nếu một người cần phải làm việc 6 giờ một ngày (mỗi giờ lao động trị giá 1 đôla), thì người đó có giá trị là 6 đôla một ngày, không hơn không kém.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng thời gian mà người lao động ký hợp đồng làm việc không phải là 6 giờ một ngày, như số thời gian làm việc mà họ cần để tồn tại. Trái lại, người đó đồng ý làm việc một ngày 8 giờ, (trong thời của Marx là 10, thậm chí 11 giờ một ngày). Do vậy người đó sẽ sản xuất ra 10 – 11 giờ giá trị lao động trong một ngày và chỉ được trả cho 6 giờ lao động. Người này sẽ nhận mức lương đúng với “giá trị thực” của minh; và đóng góp lại cho chủ tư bản giá trị lao động trong cả một ngày có số thời gian làm việc nhiều hơn số được trả. Đây chính là cách mà tư bản thu lợi nhuận trong thế giới hoàn hảo của Marx.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Marx gọi giá trị mà người lao động không được trả này là &lt;em&gt;“giá trị thặng dư”&lt;/em&gt; của tư bản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy vì sao lại có tình trạng này?&lt;br /&gt;Tình trạng này xảy ra bởi chủ tư bản độc quyền sở hữu một thứ, đó chính là phương tiện sản xuất. Theo những thoả thuận hợp pháp về tài sản riêng, chủ tư bản sở hữu việc làm, và tiến đến là máy móc, thiết bị, công cụ sản xuất. Mà con người thì không thể sản xuất nếu không có công cụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả các chủ tư bản đều kiếm được lợi nhuận. Tuy nhiên họ luôn phải cạnh tranh lẫn nhau. Và vì thế, chủ tư bản luôn có gắng mọi cách để tích luỹ, mở rộng quy mô để có thể tạo ra nhiều sản phẩm hàng hoá hơn. Nhưng để mở rông quy mô sản xuất không phải dễ dàng, nó đòi hỏi cần phải có thêm nhân công. Chủ tư bản một lần nữa lại phải cạnh tranh lẫn nhau để giành lấy được lực lượng sản xuất này. Theo quy luật cung-cầu, khi nhu cầu về lao động tăng, ắt dẫn tới chi phí tiền lương tăng. Tỉ lệ nghịch với sự tăng lương là giá trị thặng dư bị kéo xuống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;CẢI TIẾN HÀNG LOẠT&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ tư bản đối mặt với nguy cơ tăng tiền lương bằng cách đưa những máy móc tiết kiệm sức lao động vào các nhà máy. Việc này dẫn tới sự sa thải các bộ phận sản xuất. Tiếp đến, sẽ có nhiều người lao động bị đẩy ra đường. Tại đó họ thành lập nên một đội quân thường trực, sẵn sàng bán sức lao động cho các ngành công nghiệp. Tự bản thân những người lao động phải chịu áp lực cạnh tranh lẫn nhau và kết quả là tiền lương hạ về “giá trị “cũ, bằng đúng mức thu nhập tối thiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế giới tiếp tục xuất hiện những biến chuyển quan trọng. Chủ tư bản tưởng chừng như ngăn chặn được việc tăng tiền lương của nhân công, nhưng đồng thời lại khiến cho số người thất nghiệp tăng lên. Công nhân bị máy móc cướp mất việc làm. Chủ tư bản những tưởng mình đang thoát ra khỏi thế bí của tiền lương, nay lại tự mình mắc vào trong một mớ rắc rối khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những chủ tư bản, sau khi thay thể con người bằng máy móc và thấy được hiệu quả, liền cho tiến hành đồng thời thay thể những phương tiện sản xuất không hiệu quả bằng các phương tiên mới, hiệu quả hơn. Theo lý thuyết của Marx về một thế giới tư bản lý tưởng, không có lợi nhuận nào kiếm được mà chỉ bằng cách trả giá thật thấp. Do đó chúng ta có thể tin rằng chủ tư bản phải trả đủ giá trị cho bất cứ loại máy móc nào mà họ cho là cần thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Vậy cách thưc tư bản kiếm lợi nhuận từ trước tới nay là do đâu? Nếu không phải từ giá trị thặng dư tích luỹ được do không trả đủ cho nhân công. Cứ theo cách giảm số lượng nhân công và thay thế bằng máy móc đó, có khác nào tư bản đang tự giết chết con ngỗng đẻ trứng vàng cho mình. Bị thôi thúc trước việc phải tích luỹ nhiều hơn nữa và cố gắng theo kịp các đối thủ cạnh tranh của mình, chủ tư bản đã không có lựa chọn nào khác. Khi tiền lương tăng, tư bản buộc phải đưa máy móc vào để cắt giảm chi phí, cứu vãn lấy lợi nhuận của mình. Và nếu anh ta không làm, thì những người chủ tư bản khác sẽ làm. Nhưng nếu càng đưa máy móc vào thay thế cho nhân công, tư bản lại càng thu hẹp nguồn cung cấp lợi nhuận chính cho mình. Nó cũng giống như một vở kịch của Hy Lạp, khi mà con người dù muốn hay không cũng phải tuân theo số phận, họ vô tình gắn kết với nhau để rồi cùng đi đến diệt vong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Commoditization&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lợi nhuận thu hẹp đồng nghĩa với việc chủ tư bản ra sức cắt giảm chi phí, sử dụng các loại máy móc mới thay cho lao động thủ công. Họ hy vọng lợi nhuận sẽ quay trở lại sau những nỗ lực cạnh tranh, dẫn trước đối thủ. Và khi mọi người đều tiến hành những giải pháp giống nhau, kết quả lợi nhuận thu được sẽ ngày một giảm chứ không tăng. Số phận đã được định trước cho thế giới tư bản. Lợi nhuận đã bị co kéo đến mức không còn có thể giảm được nữa, mà đúng hơn là sản xuất không có lợi nhuận. Thất nghiệp tăng kéo theo nó là việc giảm chi tiêu. Trong khi đó, hàng hoá được sản xuất ra ngày một nhiều hơn do tính năng của máy móc, thì lại không bán được. Thị trường sẽ trở nên hỗn độn với đủ mọi loại hàng hoá. Sức ép về giá cả và hàng hoá khó tiêu thụ sẽ khiến những doanh nghiệp cỡ nhỏ lần lượt phá sản hoặc bị sát nhập vào các doanh nghiệp lớn hơn. Một cuộc khủng hoảng thực sự diễn ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên một cuộc khủng hoảng không có nghĩa là chấm hết. Công nhân mất việc làm, họ buộc phải nhận những công việc với mức tiền lương thấp hơn để có thể tồn tại. Qua thời gian sử dụng, máy móc hao mòn, cũ nát, đó là lúc các chủ tư bản mua lại máy móc với giá thấp hơn giá trị thực tế. Thặng dư từ nhân công và máy móc sẽ dần đem lại lợi nhuận và giá trị thặng dư sản xuất. &lt;br /&gt;Mọi việc trước đây sẽ lại tái hiện trong thế giới tư bản hoàn hảo. Sau mỗi cuộc khủng hoảng, tư bản nhỏ bị tiêu diệt hoăc kết hợp thành tư bản lớn hơn, hệ thống tư bản theo đó mà bành trướng và phát triển. Vì vậy trong thuật ngữ hiện đại, khủng hoảng là sự đình đốn, suy giảm kinh tế trong một thời kỳ, và là cách mà hệ thống tư bản hoạt động chứ không phải chấm dứt.Trong cách thức hoạt động của tư bản, mọi sự bắt đầu mới mẻ nào cũng đều có chung một kết thúc: tranh giành nhân công dẫn tới tiền lương tăng, máy móc thay thế sức người thu hẹp thặng dư của tư bản lại, càng cạnh tranh lại càng khủng hoảng, khủng hoảng sau nghiêm trọng hơn khủng hoảng trước. Trong giai đoạn khủng hoảng, sẽ xảy ra tình trạng cá lớn nuốt cá bé, tư bản lớn thôn tính tư bản nhỏ. Những thành phần tư bản ngày càng lớn hơn, với những sụp đổ lớn hơn, nghiêm trọng hơn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110571582985374716?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110571582985374716/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110571582985374716' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110571582985374716'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110571582985374716'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/nhng-phn-tch-v-nhn-nh-ca-m_110571582985374716.html' title='Những phân tích và nhận định của Marx về hệ thông CNTB (phần 2)'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110571520285198527</id><published>2005-01-14T22:01:00.000+07:00</published><updated>2005-01-14T22:06:42.850+07:00</updated><title type='text'>Những phân tích và nhận định của Marx về hệ thông CNTB</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Những phân tích và nhận định của Marx về hệ thống tư bản chủ nghĩa.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Biên dịch: Phạm Huy Phong&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tài liệu:&lt;/strong&gt; Tóm lược chương 6 từ tác phẩm: &lt;em&gt;“The Worldly Philoshopers The Lives, Times, and Ideas of the Great Economic Thinkers”&lt;/em&gt;. Tác giả Robert L. Heilbroner quốc tịch Đức, sinh năm 1851, mất năm 1910. Cuốn sách giới thiệu về cuộc đời, tư tưởng của những nhà kinh tế học lỗi lạc trong suốt 3 thế kỷ. Nó đã thu hút sự chú ý của nhiều đọc giả, đặc biệt là nhứng sinh viên Kinh Tế học suốt 40 năm qua, và tin rằng sẽ còn có sức lôi cuốn lâu hơn nữa. Tái bản lần thứ 7, năm 1999.Sau những năm tháng sống lưu vong, chính Marx là người đề xướng phong trào cách mạng lao động; những đóng góp của ông trong lý thuyết duy vật biện chứng lịch sử, và đặc biệt là những phân tích, tiên đoán về một chủ nghĩa chủ nghĩa tư bản ảm đạm, có ý nghĩa lớn lao đối với toàn thể nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Vậy những dự đoán của Marx về hệ thống tư bản chủ nghĩa là gì?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta tìm thấy câu trả lời nằm trong tác phẩm đồ sộ về tư bản chủ nghĩa (Das Kapital của Marx), viết trong 5 tuần năm 1851, 6 tuần năm 1859, và hoàn thành năm 1865. Rất nhiều trong số những bản thảo viết tay đó đã mờ nhạt và cần phải đến 2 năm để tập hợp và biên soạn thành tập I. Marx mất năm 1883, để lại 3 tập chưa hoàn thành. Sau này Engels đã biên soạn tiếp tục và cho xuất bản tập II năm 1885, tập III năm 1894, tập IV năm 1910.Tuyển tập dài 2500 trang này đã vượt qua những rào cản về giáo lý đạo đức, khi sử dụng những lập luận logic chặt chẽ, để phân tích và miêu tả chân thực về sự tuyệt vọng đến cuồng nộ của chủ nghĩa tư bản. Marx đã loại bỏ những phương pháp kém thuyết phục, dài dòng, hiển nhiên, để theo đuổi đến cùng, tìm cho ra khuynh hướng thực của hệ thống tư bản chủ nghĩa, cùng với các quy luật vận động của nó. Ông xây dựng nên một hình ảnh hoàn toàn mới mẻ, khắc nghiệt về một chủ nghĩa tư bản. Marx đã tự biến mình thành mục tiêu công kích, chống đối từ đây, khi miêu tả hệ thống tư bản chủ nghĩa lộn xộn, trừu tượng này. Và nếu quả thực ông chứng minh được mọi khả năng của tư bản chủ nghĩa đều dẫn tới tuyệt vong, thì không khó gì để có thể khẳng định chủ nghĩa tư bản giờ đây cũng sắp đến hồi kết, và ngày đó đang đến rất gần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;CHỦ NGHĨA TƯ BẢN HOÀN HẢO THEO MARX&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Marx giả thiết về một thế giới tư bản hoản hảo, mà trong đó không có sự độc quyền, không có liên minh, liên kết và không đặc quyền đặc lợi cho một nhóm người nào cả. Trong thế giới đó, tất cả hàng hoá, sản phẩm được bán đúng giá. Giá bán của sản phẩm chính là giá trị của sản phẩm. Theo ông trong mỗi một loại sản phẩm hàng hoá đều hàm chứa một lượng sức lao động bỏ ra. Và nếu như để sản xuất một chiếc mũ cần dùng gấp 2 lần sức lao động so với việc sản xuất ra một đôi giày; thì chiếc mũ đó sẽ được bán với giá gấp 2 lần so với giá bán của đôi giày. Một điều hiển nhiên là sức lao động ở đây không chỉ là lao động thủ công trực tiếp, nó có thể phân tán trên nhiều loại hàng hoá, dưới những hình thức gián tiếp khác, hoặc cũng có thể là sức lao động để chế tạo một loại máy móc, rồi từ máy móc đó sản phẩm sẽ được tạo ra. Tuy nhiên, dù dưới bất cứ hình thức nào, gián tiếp hay trực tiếp, thì giá trị sản phẩm luôn có thể xác định được bởi giá trị sức lao động hàm chứa trong nó.Cũng trong giả thiết, thế giới hoàn hảo của Marx, luôn tồn tại 2 nhân vật chính, đó là chủ tư bản và công nhân. Công nhân là lực lượng tự do, gia nhập thị trường với mục đích bán sức lao động. Chủ tư bản, là những người sở hữu doanh nghiệp, đối lập với lực lựợng công nhân trên thị trường. Và chính trong họ- nhưng người chủ sở hữu doanh nghiệp luôn tồn tại một cuộc đua không có hồi kết với những chủ tư bản khác.Chủ tư bản luôn phải cố gắng tích luỹ trong môi trường hoạt động cạnh tranh của mình, bằng không họ sẽ bị thâu tóm bởi những chủ tư bản khác.Sau khi thiết lập nên một thế giới hoàn hảo với các lực lượng chính của nó, Marx tự đặt ra câu hỏi: Làm sao để có được lợi nhuận, khi hàng hoá đều được bán với một giá thống nhất? Sẽ chẳng thể có ai đuợc lợi từ đây. Không doanh nghiệp nào dám tăng giá sản phẩm cao hơn giá của đối thủ cạnh tranh. Làm cách nào để hệ thông trên thu được lợi nhuận khi sản phẩm được giao dịch đúng bằng giá trị thật làm ra.Chúng ta có thể đưa ra 2 giả thuyết để trả lời cho câu hỏi lợi nhuận trên. Một là, ta giả sử sự tồn tại của độc quyền, cạnh tranh không bình đẳng để có được lợi nhuận. Cách thứ hai là chúng ta thừa nhận giới chủ tư bản trả ít hơn giá trị cho sức lao động hàm chứa trong mỗi sản phẩm. Tuy nhiên Marx có cách lập luận khác hẳn, vì trong thế giới hoàn hảo của ông, chủ nghĩa tư bản tuyệt là đối, và sẽ tự diệt vong.Marx đã tìm ra câu trả lời cho vấn đề lợi nhuận trong thế giới tư bản hoàn hảo chính ở một loại hàng hoá, thứ hàng hoá khác hẳn với các sản phẩm thông thường khác. Đó chính là sức lao động. Người lao động  lúc này cũng giống như chủ tư bản, họ quyết định bán sản phẩm sức lao động của mình, đúng với giá trị thực của nó. Và giá trị của sản phẩm sức lao động này cũng giống như giá trị của các loại hàng hoá khác, chính là giá trị của sức lao động hàm chứa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110571520285198527?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110571520285198527/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110571520285198527' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110571520285198527'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110571520285198527'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/nhng-phn-tch-v-nhn-nh-ca-marx-v-h-thng.html' title='Những phân tích và nhận định của Marx về hệ thông CNTB'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110570651309993384</id><published>2005-01-14T19:30:00.000+07:00</published><updated>2005-02-12T04:52:16.350+07:00</updated><title type='text'>PAIR OF SHOES</title><content type='html'>&lt;strong&gt;ĐÔI DÉP&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Trong những ngày tháng học tập tại Singapore, tôi đã được sống trong tình thương và sự chia sẻ của bạn bẻ. Tôi sẽ nhớ mãi những tối lên mạng net kêu đói, thằng kể khổ còn 1 gói mỳ tôm, đứa kể chuyện tối nay ăn cơm nước mắm. Và tôi sẽ mãi không quên bài thơ này.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*         *          *&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em&lt;br /&gt;Là bài thơ kể về đôi dép.&lt;br /&gt;Khi nỗi nhớ trong lòng da diết&lt;br /&gt;Những vật tầm thường cũng viết thành thơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai chiếc dép kia gặp nhau từ bao giờ&lt;br /&gt;Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước.&lt;br /&gt;Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược&lt;br /&gt;Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dẫu bước mòn không kẻ thấp, người cao&lt;br /&gt;Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp.&lt;br /&gt;Dẫu vinh nhục, không đi cùng người khác&lt;br /&gt;Số phận chiếc này, phụ thuộc chiếc kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu một ngày, một chiếc dép mất đi&lt;br /&gt;Mọi thay thế sẽ trở nên khập khiễng.&lt;br /&gt;Giống nhau lắm, nhưng người đời sẽ biết&lt;br /&gt;Hai chiếc này chẳng phải một đôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng như mình, trong những lúc vắng nhau&lt;br /&gt;Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía.&lt;br /&gt;Dẫu bên cạnh, đã có người thay thế&lt;br /&gt;Nhưng trong lòng nỗi nhớ cứ bâng khuâng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi dép vô tư, khăng khít bước song hành&lt;br /&gt;Không thề nguyền mà chẳng hề giả dối.&lt;br /&gt;Không hứa hẹn mà chẳng hề phản bội&lt;br /&gt;Lỗi đi nào cũng có mặt cả đôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thể thiếu nhau trên mỗi bước đường đi&lt;br /&gt;Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái.&lt;br /&gt;Nhưng tôi yêu ai bởi những điều ngược lại&lt;br /&gt;Gắn bó với nhau bởi một lối đi chung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mảnh đời thầm lặng bước song song&lt;br /&gt;Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc.&lt;br /&gt;Chỉ còn một, là không còn gì hết&lt;br /&gt;Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110570651309993384?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110570651309993384/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110570651309993384' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570651309993384'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570651309993384'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/pair-of-shoes.html' title='PAIR OF SHOES'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110570344420118407</id><published>2005-01-14T18:44:00.000+07:00</published><updated>2005-01-14T18:50:44.200+07:00</updated><title type='text'>Combating Corruption: Look Before You Leap No.01</title><content type='html'>&lt;strong&gt;A lack of progress in eradicating corruption could be due to misguided strategies&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Anwar Shah and Mark Schacter&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;STATISTICS&lt;/strong&gt; on corruption are often questionable, but available data suggest that it accounts for a significant proportion of economic activity. In Kenya, “questionable” public expenditures noted by the Controller and Auditor General in 1997 amounted to 7.6 percent of GDP. In Latvia, a recent World Bank survey found that more than 40 percent of households and enterprises agreed that “corruption is a natural part of our lives and helps solve many problems.” In Tanzania, service delivery survey data suggests that bribes paid to officials in the police, courts, tax services, and land&lt;br /&gt;offices amounted to 62 percent of official public expenditures in these areas. In the&lt;br /&gt;Philippines, the Commission on Audit estimates that $4 billion is diverted annually&lt;br /&gt;because of public sector corruption. Moreover, a 2004 World Bank study of the ramifications of corruption for service delivery concludes that an improvement of one&lt;br /&gt;standard deviation in the International Country Risk Guide corruption index leads&lt;br /&gt;to a 29 percent decrease in infant mortality rates, a 52 percent increase in satisfaction among recipients of public health care, and a 30–60 percent increase in public satisfaction stemming from improved road conditions. Studies also show that corruption hurts growth, impairs capital accumulation, reduces the effectiveness of development aid, and increases income inequality and poverty. Not surprisingly, therefore, there has been a growing global movement to condemn corrupt practices, resulting in the removal of some country leaders. In addition, many governments and development agencies have devoted substantial resources and energies to fighting corruption in recent years. Even so, it is not yet clear that the incidence&lt;br /&gt;of corruption has declined perceptibly, especially in highly corrupt countries. This article argues that the lack of significant progress can be attributed to the fact that many programs are simply folk remedies or one-size-fits-all approaches and offer little chance of success. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Finance &amp; Development December 2004 40&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110570344420118407?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110570344420118407/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110570344420118407' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570344420118407'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570344420118407'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/combating-corruption-look-before-you.html' title='Combating Corruption: Look Before You Leap No.01'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110570284942096639</id><published>2005-01-14T18:40:00.000+07:00</published><updated>2005-01-14T18:40:49.420+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/640/DSC_studnmins.jpg'&gt;&lt;img border='0' style='border:1px solid #000000; margin:2px' src='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/150/DSC_studnmins.jpg'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Born To Be The King&amp;nbsp;&lt;a href='http://www.hello.com/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbh.gif' alt='Posted by Hello' border='0' style='border:0px;padding:0px;background:transparent;' align='absmiddle'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110570284942096639?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110570284942096639/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110570284942096639' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570284942096639'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570284942096639'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/born-to-be-king.html' title=''/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110570258256708242</id><published>2005-01-14T18:33:00.000+07:00</published><updated>2005-01-14T18:36:22.566+07:00</updated><title type='text'>Моя Дарога - My Life - Những chuyến xe </title><content type='html'>&lt;em&gt;Phần ba&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin khất đoạn bên Lào rất thú vị rất tuyệt vời, để khi nào thấy "hưng phấn" nhất sẽ viết. Tôi xin kể luôn sang phần III. "Thái Lan- kinh đô của chùa chiền và đĩ điếm."&lt;br /&gt;Sau những ngày chinh chiến bên đất Lào, tôi về lại Udon để đón chuyến bay sớm nhất về Băngcốc. Ấy vậy mà số tôi khốn nạn, khi đi đã không có vé, khi về cũng không. Tôi hùng hổ đến viết trên mình trong waitlist, hy vọng chúng nó thấy mình tên Việt Nam mà sơ:-) . Tên của tôi và ông bạn năm dưới 7 người, 4 người Nhật và 3 người Thái. Giờ máy bay cất cánh sắp tới gần, để tăng thêm cơ hội tôi tìm mọi cách trổ tài. Em gái của hãng Hàng không trẻ đẹp nhìn tôi có vẻ ái ngại. Nhưng tôi thì ngại quái gì nhở. Mọi lời đường mật, mọi lời khen, và giọng lưỡi giống như Richard Max hát tình ca được tôi thể hiện. Tôi cố gắng nói cho cô ta hiểu rằng cô ta thật vất vả khi phải làm việc ngày Tết. Và tôi cũng thật vất vả. Tôi hỏi cô ta có được nghỉ không? Cô có sống ở Udon không?... Kết cục lại chỉ là: "tôi cũng nhớ nhà lắm, muốn về nhà lắm. "&lt;br /&gt;"Cô có nhìn thấy cái thằng béo béo ngoài kia không, xêp tôi đấy. Nếu tôi không lo được vé máy bay về ngay bây giờ, thì Tết này tôi sẽ bị cắt thưởng, và vô số những chuyện khủng khiếp nhất có thể". Ông bạn tôi nheo mắt cưỡi xoà. Giờ gọi tên đã đến... sót lại 2 ông Việt Nam chúng tôi. Không nói hẳn ai cũng đoán được tôi khùng đến thế nào. Có kẻ muốn gọi điện nói chuyện với tôi còn không được, đằng này phải mất công tỉ tê mãi mà lại khốn nạn thế này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tay tôi muốn bẻ gẫy cái thể Golden card của bọn Thaiairway. Tôi nghiêm khắc trách cứ em nhân viên. "Vì sao khi tôi muốn standby qua điện thoại lại không được. Để đến bây giờ tôi phải đứng cuối sổ trong waitlist.v.v. và.v.v. " Em nhân viên mặt đỏ, mũi đỏ, trông hồng hào đến thế; mà sao lúc đó tôi lại không thể thấy đáng yêu cho được. Tôi quẳng quách cái golden card vali rồi hằn học đi về. Cũng may là ông lái xe còn chờ ngoài đó để 10h sau tôi mới về tới Băngcốc. Trên đường đi, tôi chợt nhớ lại, mà hình như em nhân viên đó có nói được nhiều tiếng Anh đâu. Em ý cũng chẳng nói được tiếng Việt. Ối mẹ. thế là công toi rồi. Nghĩ lại sao mà thấy mình bất công đến thế. Đầu năm đã chẳng vui vẻ gì, sao phải trút nỗi bực dọc lên cô bé này. Thôi thì năm mới trên xe buýt, cả năm đi xe buýt. Về tới khách sạn Băngcốc 6am, ngủ lăn quay hết 1/2 ngày...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tỉnh dậy chẳng thấy ông bạn già của tôi đâu, không một mẩu giấy nhắn, chẳng có ai ở reception biết ông ấy đi đâu. Đúng là không biết nên buồn hay nên vui, mất hướng dẫn viên, nhưng lại tự do "khám phá" hơn. Chuông điện thoại reo, ông bạn gọi. Theo chi thị của ông, tôi lên đến chỗ matxa. Ông ta sợ tôi còn mệt nên đã đi trước. Quái quỷ, thằng cha này, thật thà được đến bao nhieu %?&lt;br /&gt;Xe dừng trước cổng một dãy nhà ở đường "sờ wa cha cha" gì gì đó. Nhân viên là những phụ nữ luống tuổi mặc động phục áo phông đỏ ngồi chơi dài dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Đang thắc mắc vì sao cha nội này lại dẫn tôi tới đây. Tôi đã nghe nói tới matxa thái, body matxa hay lắm cơ mà. Nhìn ra thấy toàn bằng tuổi cô-mẹ tôi. Khiếp quá. Nếu không có ông bạn chạy ra thì tôi đã bỏ đi vì tưởng nhầm chuồng. &lt;br /&gt;Ông bạn già thủ thỉ: "Phải vào đây chuẩn bị tinh thần, giãn gân cốt. Cái này mới là matxa". Tin ông bạn lắm- đành tặc lưỡi, Ừ thì vào xem sao. Các chuông ẩm thấp tối tăm, tuy nhiên đời sinh viên ăn bẩn quen rồi, tôi cũng chẳng khó khăn lắm. Ông bạn béo trắng của tôi dù có thơm tho đến đâu cũng đã qua thời ghẻ lở hắc lào, nên cũng không khó gì để nhập cuộc.&lt;br /&gt;Hai em gái xâu xấu tiến ra giới thiệu, ở đấy họ làm matxa tử tế. Lấy chuyên môn làm trọng. Khi họ lấy nước rửa chân giúp khách, tôi mới nhín rõ, họ chỉ là những cô gái 17-20 tuổi, không xinh xắn, trông bình thường, và có nước da ngăm đen bản địa (chúng bạn tôi gọi là "đen bẩn"-tôi thì thấy bình thường). Họ làm công việc rất nhanh và thành thạo. Hai ông béo mắt nhắm mắt mở đi vào chuồng, vừa thay quần áo, vừa nói chuyện. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện trời đất ở đây thì nói được, chứ chớ có nói chuyện gia đình, vợ con, công việc. Các chuồng cách nhau bởi bức tường mỏng(chắc là gỗ ép dán giấy bóng) và không có trần, tôi và ông bạn nằm trong chuồng đôi, tha hồ mà buôn chuyện. Được vài chiêu, matxa từ chân, lưng, tay, thì ông già bạn tôi đã ngáy ò ó o o... &lt;br /&gt;Tôi, một thằng trai trẻ hưởng thụ cái sự phục vụ sung sướng thế này thì làm sao mà ngủ được. Tôi cố nhớ xem những huyệt nào mà các em ý ấn vào, hay đáo để. Hai đứa chúng nó cứ nói tiếng Thái với nhau, ông bạn tôi cứ ngáy, và tôi cứ ghi nhớ. Quái lạ có những cái huyệt ở cánh tay mà khi bấm vào, khiến bàn tay duỗi đờ ra, bầm 1 cái nữa gần đó thì bàn tay nắm chặt như năm đấm. Bấm một cái sau bắp chân thì mặt cơ đùi căng hết cỡ, bấm một cái ở đường gân bắp chân thì các ngón chân duỗi dờ ra...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với 500baht cho một người, tôi cứ thể tận hưởng cái dịch vụ matxa (trong sạch) từ đầu cho tới chân. Hỡi ôi cô gái matxa tẩm quất cái đầu mới tuyệt làm sao. Khăn nóng và bàn tay thoăn thoắt có thể rửa sạch mọi vết bụi đường trên mặt, thậm chí trong não người ý chứ. Chẳng biết dân Thái có ca ngợi các cô gái này như dân ta ca ngợi chi em phụ nữ đảm đang tài giỏi không nhỉ? &lt;br /&gt;Boa cho mỗi bác phục vụ 100baht tôi không ngần ngại phát biểu: Thailan-dịch vụ tốt. Không khéo trước khi lấy vợ, tôi sẽ phải thuê các em này bổ túc cho vợ tôi hẳn một khoá, gọi là khoá "chiều chồng". Cái này có thể là kế hoạch đầu tư mũi nhọn sau này được lắm, các bác nhỉ:-).&lt;br /&gt;Bước chân ra khỏi quán matxa, ông bạn già quyết tâm cho bọn đệ tử ở nhà để có thể hướng dẫn "trợ lý" của mình lịch công tác. Chúng tôi bắt taxi đến Grand Palace, nơi mà người Việt sang du lịch gọi là chùa Vàng, chùa Bạc.&lt;br /&gt; Ô hô, a ha, đến đâu cũng gặp người Việt. Vừa làm thủ tục mua vé xong tôi đã gặp một toán các bác ngân hàng nhà nước sang du lịch. Ngân hàng Việt Nam lắm tiền quá nhỉ. Tôi oai hùng bước qua cửa canh có mấy anh lính gác mặc lễ phục rất đẹp để tiến vào. Chùa của họ to quá, mà trước kia, nơi đây cũng là cung điện của hoàng gia thì phải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Tượng Phật ở Thái Lan rất khác. Phật thường có tai to, mắt như chim điêu, chân như đại bàng, trông uy nghi nhưng hiểm ác. Cách trang trí của chùa thật bắt mắt, bắt mắt cả với người phương Tây lẫn người Á Châu. Long lanh, óng ánh, với màu vàng là chủ đạo. Tôi chẳng có thời gian và tâm trí nghĩ đến kiến trúc ở đó. Nhưng đại loại đó là nơi đáng vào xem, và nên biết. Bước ra khỏi cổng chùa mà lòng không thấy thanh thản hay nhẹ nhõm hơn chút nào. Không có gì giống như chùa Hoà Mã, đền Trần Bình Trọng, nơi tôi vẫn lui tới khi có dịp về nhà. Nơi mà chỉ cần bước tới là tôi thấy lòng mình trút hết ưu tư, lo toan cuộc đời. Trên đường về khách sạn, đâu đâu tôi cũng thấy ảnh đức vua Thái Lan. Trong chùa, trong nhà, trong khách sạn, văn phòng, cả trong xe taxi. Có lẽ chưa một đât nước nào, vua lại được sùng bái như ở Thái Lan. Họ thể hiện lòng thành kính với vua mọi lúc mọi nơi có thể. &lt;br /&gt;Thật là trung thành...&lt;br /&gt;Sau các thủ tục chào hỏi, ăn uống và làm việc, tối đó tôi cùng ông bạn rủ nhau đi chơi trước. Lý do phải đi chơi trước vì nhóm chúng tôi sang đây có 5 người, 3 thằng Tây ngày mai sẽ sang, vì vậy chúng tôi quyết định đi chơi mảnh. Từ "sờ pan khoai"-địa chỉ Khách sạn đi tới khu "Pat pông" mất 76baht. Cứ thế mà tính, lần sau có mò đi chơi cũng không sợ bị dắt đi lòng vòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi nào là chợ. Thiên la địa võng nào là hàng quán, thiên thần quỷ dữ nào là hàng hoá. Hàng hoá ở đây thì loạn tùng bậy. Nhung phổ biến nhất là quần áo, giày dép và "phụ tùng". Tất cả những gì có thể bán- mua được đều có thể tìm thấy ở đây. Khách du lịch hiếu kỳ là nguồn thu lớn của du lịch Thái Lan trong nhiều năm qua. Cảnh kẻ bán người mua không làm tôi mấy tò mò. Ngơ ngẩn tôi hỏi mình, chẳng lẽ đến đây để mua và bán? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa kịp trả lời hết câu thì một đống các thanh niên tay cầm tờ giấy, ảnh sex lôi kéo tôi vào những quán ầm ĩ bên đường. Ở đây mọi thứ công khai, mọi thứ đều trả giá. &lt;br /&gt;Tôi bước vào quán nước với 1 dàn các em gái ưỡn ẹo đứng trên sân khấu, lắc qua lắc lại liên hồi đến chóng mặt. Tôi để ý những quán này rộng không quá 45 m2, thế mà đầy bàn là bàn. Các em gái múa may loạn xì ngầu trong tình trạng thiếu thốn cực độ. Vào đây chỉ toàn khách du lịch. Ông bạn già rất quái, ông nói cho tôi làm quen dần đi, để không bị shock. Ông già này hơi bị cổ hủ nhỉ? Nghĩ mình là cái loại gì khi shock trước những cái này. Uống nhanh trước mấy con lươn ưỡn ẹo trên sân khấu, tôi bước nhanh ra khỏi quán mà chẳng vương vấn gì. Thật lạ, cái cảm giác đi ra khỏi chùa ban nãy, cũng chẳng khác là mấy so với chỗ này. Dù tôi không hề có ý xúc phạm một đấng linh thiêng nào cả.&lt;br /&gt;Vừa uống no bụng bia, tôi bị đẩy ngay vào tụ điểm hấp dẫn hơn là sexshow. Nghe quảng cáo thì có rất nhiều màn độc diễn, nào thì thổi tiêu, coca, lưỡi lam, chuối... (tránh kể chuyện bậy). Vào trong này mới thật thấy Thái Lan cái gì cũng có. Quán thì chật, đông và ầm ỹ. Dàn em gái ở đây không đồng đều, người xinh thì xinh hơn hẳn, người xấu thì lại quá xấu. Sau khi chứng kiến những đoạn giật gân tôi mới phát hiện ra, các em xinh tươi chỉ làm mồi, hoặc tiếp khách. Việc biểu diễn ngoạn mục chỉ dành cho các em xú xí, và lì lợm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khách trong quán thì nam có, nữ có, tây ta có cả. Cả gia dình 4 người, bame và con cái đều vào xem. Họ đến vì tính hiếu kỳ, cũng có người đến chẳng vì gì cả. Âm nhạc ầm ỹ và cốc gin không làm tôi nóng người gì cả. Tôi thấy buồn khi vừa chui ra khỏi cái chuồng kìa, lại bị tống vào một cái chuồng khác. Nói như thế không phải trách ông bạn già của tôi. Ông ta thì lạ gì cái trò này, muốn trách thì chỉ trách tôi thôi. Con người có khác gì con vật ở đây. Vài ba thằng tây con la hét, nói năng, tay chân loạn xạ. Một đống nhân viên tha hồ chèo kéo khách. Tôi cũng giống như những con khỉ đứng xem những con khỉ khác đang làm trò. Liêm sỉ không có chỗ cho nơi này, tự ái và xấu hổ lại càng không. Tôi bắt tay một cô gái trẻ trước sự ngỡ ngàng của cả cô lẫn tôi. Cô ta còn trẻ quá, tôi thấy trong mắt cố váng vất nỗi buồn. Còn cô ta không ngờ tới cái cử chỉ bắt tay của tôi. Nơi phồn thực này các cô gái chỉ đón chờ những cú thọc, những phát vỗ thô bỉ. Họ, chính xác hơn là người con gái đó có bao giờ nghĩ rằng mình được đối xử như đồng loại, như những người bạn. Chúng tôi không nói chuyện được nhiều, vì ngôn ngữ và vì đã đến giờ cô đã phải lên sàn.&lt;br /&gt;Lúc này cốc gin thứ 2 đã ngấm. Lúc này cô gái của tôi đang nhảy múa, và tôi đã "say". Cô cười tười, rất tươi với mọi người. Cô không có vẻ đĩ thoã, trong cô có sự trẻ trung. Ở đâu đó tôi đã từng đọc, sự trẻ trung của con người ta không phải dễ nhận từ đôi mắt, mà là từ khoé môi. Cô rất xinh và duyên. Cô kém tôi 1 tuổi, và cô đơn độc trên sàn. Trong khi những người bạn diễn đang cố gắng thể hiện sự dâm đãng của mình để nhận được sự tán thưởng và tiền boa cho khách, co gái vẫn cười, vẫn nhảy và đi tìm ánh mắt của tôi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sắp tới cuối màn, mọi thứ đã được phơi bày, cô gái của tôi vẫn còn nguyên vẹn quần áo. Khán giả hò hét, khán giả muốn bóc trần một cái gì đó, môt bức tường thành cuối cùng. Thằng tây con rút tiền nhét vào quần cô. Ánh mắt của một người nào đó, và cô gái trút bỏ khỏi sự phấn khích của lũ khỉ mọi rợ kia, trút bỏ chiếc quần lót của mình. Thằng Tây rú lến, mọi người vỗ tay. Tôi chẳng có cảm giác gì. Tình dục là tất cả với những người trong này. Ông bạn già cũng không thích thú gì lắm, chỉ chăm chú xem hành động của kẻ khác. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên người cô gái của tôi- cô gái mà tôi chưa từng biết tên còn lại chiếc áo lót mỏng manh. Tôi không ngờ là cô vẫn cố giữ lại cái gì đó cho mình.&lt;br /&gt; Tôi nhìn cô gái, tôi thấy em không còn đang thương, mà em đang trân trọng. Em còn có gi đó là của riêng mình. Hỡi ôi những cô gái đã khiên tôi si mê, họ không phải là người dễ dàng cho và nhận. Cô bạn tốt của tôi là người có thể cho phép người tình làm mọi thứ, chỉ trử việc hôn. Bạn tôi sẽ chỉ hôn khi cảm thấy yêu và muốn cưới. Vậy đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em đứng trên sân khấu sáng đèn và nhớp nhúa. Chiếc áo ngực chứa đựng những gì tinh khiết nhât, chiếc áo ngực che giấu, nuôi nâng một trái tim thánh thiện. Tôi nhìn em, lướt nhẹ trên ngực em, tôi thấy Mạc Ngôn, tôi thấy mẹ Thượng Quan, tôi thấy mục sư già, tôi thấy kẻ hút máu Kim Đồng. Tôi bị ám ảnh. Giây phút đôi mắt chung tôi gặp nhau chỉ 1/2 giây, mà nó dài như cả tiếng đồng hồ. Ông bạn già lặng lẽ lắc đầu. Ông ta thấy gì. ông ta thấy tuổi trẻ? thấy sự bồng bột, hay thấy điều gì trong tôi?...&lt;br /&gt;Thằng Tây con, lại thằng Tây con kéo em vào lòng. Nó vừa múa vừa hát theo tiếng nhạc. Nó gào lên vì sung sướng. Em ngồi trên người nó, em rót bia vào mồm nó. Cái mồm phồn thực, cái mồm hút máu người. Khách khứa ai cũng tìm được đối tượng ưng ý của mình. Tôi lặng im. ông bạn lăng im. Nhạc lại nổi lên, tôi không rời mắt khỏi em. Trên sân khấu, bọn khỉ lại diễn những trò mới. Thằng Tây lại có những trò mới. Mồm nó hoạt động và tay nó hoạt động. Từng ngón tay đang dần khám phá ngực em như đang tìm cách bóp tôi nghẹt thở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em nhìn tôi.&lt;br /&gt;Em không nói,&lt;br /&gt;em vẫn cười, &lt;br /&gt;nụ cười gượng gạo. &lt;br /&gt;Trong mắt em không còn nỗi buồn, trong mắt em tôi thấy được sự van xin, sự cầu khẩn. Em van xin gi?, em cầu khẩn gì? Tôi không biết. Chỉ biết là tôi không khinh em. Em lại nhảy, em thả sức mặc cho thằng Tây con muốn làm gì thì làm. Em nhột. Tôi đau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã đến lúc tôi phải rời bỏ cái chỗ này. Tôi kéo ông bạn đứng dậy. Tôi bước đi, không rời mắt khỏi em. Em vẫn cười. Em vẫn nhìn theo tôi.&lt;br /&gt;Tôi bước tới chỗ em. Em vùng khỏi thằng Tây như như một phản xạ vô điều kiện, dắt tay tôi ra khỏi đám đông trước sự ngỡ ngàng của chúng. Thằng Tây con giận dữ, nó trợn mắt nhìn tôi một tay cầm chai ken đang uống dở trực khua lên. Em đứng trực diện với tôi, như một thiên thần, như một quan toà hoặc đại loại cái gì đó tượng trưng của sự tối cao. Nhân danh em, nhân danh các loại thánh thần, tôi ban phát cho thằng Tây con đôi mắt giản dị, đôi mắt chân thành. Đôi mắt của kẻ đã từng lấy mấy cái tai của những thằng chó như nó. Vừa hay là tôi thấy mắt nó có một vết xước dài. Vậy là đủ. Em bỗng cất một giọng dõng dạc "Go back to your seat", giọng nói em có uy lực tiềm ẩn. Giọng nói làm bất ngờ cả tôi lẫn thằng Tây. Chúng tôi nhìn nhau.&lt;br /&gt;Em cất tiếng trước phá vỡ sự lặng im: "Ka-pun-Ka" . Cánh tay trần mềm mại chìa ra, em nắm lấy tay tôi. Chúng tôi bắt chặt tay nhau, mắt không rời. Như chẳng có ai xung quanh, và cũng chẳng kẻ nào có thế làm gián đoạn giây phút "con người" ấy. Kẻ có lẽ vô duyên nhất lại là ông bạn già, ông ta có lẽ chẳng biết nên đi ra hay đi vào nữa. Mấy ngày ở đây tôi đã kịp học lấy câu cảm ơn- câu nói có ý nghĩa nhất trên đời. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Kap-pun-kap".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Rời tay em, tôi kéo ông bạn đi thật nhanh. Tôi biết là em đang nhìn theo tôi, rồi tôi sẽ phải nhìn lại. Tôi và ông bạn già, 2 kẻ lữ hành chẳng sợ trời, chẳng sợ đất lại đang chạy trốn một điều gì đó thuộc về mình. Phật có dạy :"Nỗi sợ lớn nhất là nỗi sợ bản thân". Có lẽ đó là tôi lúc này. Tôi muốn ra khỏi cái khu ngột ngạt này. Một đoàn khách khác tiến vào thế chỗ, người quen, mấy ông ngân hàng hồi chiều.&lt;br /&gt;Đêm Thái Lan đã qua như vậy. Đêm đầu tiên hưởng thụ đã kết thúc trong khói trắng và suy nghĩ mông lung. Trên đường về, tôi dừng lại mua được một bao thuốc Malbr đỏ, loại khét và có mùi ẩm mốc giống thuốc lá Việt nam. Đức vua Thái Lan hiện hữu khăp mọi nơi, không trừ cả những tiệm bán thuốc lẻ bên đường. Tôi tự hỏi, liệu cô gái của tôi có tin vào đức Vua không? Các tụ điểm kia có sự hiện diện của đức Vua không? Vua đã làm gì cho dân chúng mà họ lai tin yêu ông ta đến thế. Ông ta có phải là thế lực thần thánh, như cô gái của tôi không. Tôi không biết, các cô gái có lẽ biết. Khói, gạt tàn đầy bụi của 11 điếu thuốc có lẽ biết. &lt;br /&gt;Sẽ có ai đó trách tôi vớ vẩn, sẽ có ai đó trách tôi si mê và ngu ngốc. Nhưng họ không phải kẻ duy nhất đâu, bởi tôi đã trách cứ mình đầu tiên rồi. Tôi tự hỏi vì sao mình lại đến đó. Tôi giải thích bằng triết học, bằng kinh tế học của cung và câu, bằng tâm lý học, và thần học. Tôi tự hỏi sao mình trả tiền để em chỉ ngồi tiếp chuyện tôi. Tại sao tôi không làm một cái gì hơn thế nữa. Tại sao tôi cứ nhìn vào mắt em. Tại sao tôi phải làm khổ mình và khổ em... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;"Tại sao em vẫn cười ???"&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110570258256708242?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110570258256708242/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110570258256708242' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570258256708242'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570258256708242'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/my-life-nhng-chuyn-xe_14.html' title='Моя Дарога - My Life - Những chuyến xe '/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110570226948486317</id><published>2005-01-14T18:27:00.000+07:00</published><updated>2005-01-14T18:31:09.483+07:00</updated><title type='text'>Моя Дарога - My Life - Những chuyến xe</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Cuộc đời – Những chuyến xe&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*	*	*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Phần một&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Một mai em ra phố về-thấy đời là những chuyến xe.&lt;br /&gt;Một mai em ra phố về-thấy đời là những quán đông.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyến xe cuối năm đi về phía đất Lào, đông người nhưng vắng lặng. Sau một cuộc chen lấn xô đẩy đến kinh người mới lên được xe buýt, tất cả mọi người dường như mệt mỏi và lặng câm. Một sự im lặng đáng sợ bên trong đối lập hẳn với cảnh người người chen lấn bên ngoài. Một bà mẹ trẻ một tay bế em bé đang ti sữa, một tay xách túi hàng hoá nhẹ nhưng lỉnh kỉnh. người đàn bà trẻ mặt méo xệch đi vì nóng, ngột ngạt, mồ hôi khiến dính tóc bết vào mặt như những con rắn ngoằn nghèo ăn dần thời tuổi trẻ. Rắn đâu mà lắm thế, tôi chỉ khéo tưởng tượng. "Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều", đang cười thầm về câu "ranh ngôn", tôi bỗng giật mình nhận ra xe đã chuyển bánh. Cái thói đời thật dở, thằng đàn ông con trai phải vững như bàn thạch, vậy mà tôi lại khéo giật mình. Giật mình ngay cả lúc trong lòng trống trải nhất. Giật mình khi phải đón năm mới trên xe khách buồn tẻ này.&lt;br /&gt;Xe VIP= very impolite person. Xe có đầy đủ tiện nghi, còn tôi chẳng thấy có gì. Tự nhủ ngủ một đêm là trời lại sáng.&lt;br /&gt;Cả đêm tôi không tài nào ngủ được, trời nhiều sao, lại chẳng có trăng. Mấy cô đằng sau nói chuyện bằng tiếng Thái, thứ tiếng mà tôi có cố đoán nghĩa cũng không hiểu là họ đang nói hay đang chửi nhau. Mọi người trên xe như bị đánh thuốc mê, ai nấy cũng chìm vào giấc ngủ. Quái lạ cái xe cuối năm, chẳng ra sao cả. May thay ông bạn đồng hành sống rất văn nghệ văn gừng. Chúng tôi cùng đọc thơ, chúng tôi cùng hát những bài hát quê hương và anh ta ngủ thiếp đi. Còn lại tôi ngắm đất ngắm trời. Đất này là đất Thái, người quanh đây là người Thái, nhưng trời kia là của chung, của cả người Việt. Chẳng ngằm trời, không lẽ tôi soi gương ngắm mình? Những giây phút của năm mới lặng lẽ trôi qua như thế. Tất cả sẽ không có gì đáng nói nếu như vào khoảng 2 phút sau giao thừa, tôi bỗng nhìn thấy một ánh chớp pháo hoa.&lt;br /&gt;Nhỏ nhoi, nhưng day dứt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Âu cũng là niềm vui nho nhỏ, cả đời tôi chỉ đi tìm những niềm vui nho nhỏ để mà muốn sống, để mà phải sống. Tôi đập anh bạn đồng hành dậy, ngâm vang khúc trường ca đất nước bất hủ của Nguyễn Đình Thi để rồi cả hai chìm vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;5 giờ sáng ngày 1/1 của năm mới, Mucdahan-ThaiLan.&lt;br /&gt;Cái bến tỉnh lẻ phố buồn này còn chìm trong giấc ngủ, chỉ có tiếng xe máy, tiếng xe lam và bước chân. Tôi theo chân mọi người lầm lũi bước lên một cái xe lam chạy thẳng ra bến đò. Chao ôi là lạnh. Lạnh ở đâu mà buốt da buốt thịt đến thế. Lạnh cứng họng. lạnh tái tê. Cái lạnh tôi cảm nhận được bằng mọi xúc giác, vị giác, thính giác... Gió lạnh thổi ào ào, xe lam rập rình như cưỡi ngựa. Một chị đi buôn hàng sớm cười hiền khi thấy 2 anh béo trắng áo cộc tay co ro.&lt;br /&gt; Muốn kêu lái xe dừng lại để chúng tôi mở valy lấy áo mặc mà không há miệng ra được. Tôi và anh bạn đành chịu cái rét khốn nạn cho tới bến đò. Nơi đây còn lạnh khốn khổ hơn. Ôi sao mà giữa cái vùng Đông Nam Á này lại có buổi sáng rét mướt đến thế. Chúng tôi đã đến đây, nhưng chúng tôi sẽ làm gì ở cái xó xỉnh này. Không ai muốn đặt ra câu hỏi, để rồi phải loay hoay trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đất Mucdahan là đất của buôn bán, của buôn lậu. Chẳng biết do trời phú hay do mấy ông chính trị giỏi phân chia đất đai, Mucdahan cách đất Lào có một con sông. Sông thì bé tí tẹo, xem qua nước có vẻ rất nông, ấy thế mà chúng tôi phải chịu chết tại đây chừng vài tiếng đồng hồ nữa, vì không có đò. Tôi buông một câu chửi thề, chỉ thế là đủ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Lại đây xơi quà, lại đây bà nói tiếng Việt cho mà nghe!". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi giật mình, và anh bạn thì cả cười trước cái sự thích giật mình của tôi. Chỉ thế là cả cái xóm nhà đò này, cả cái tỉnh này đã biết 2 chúng tôi là 2 ông Việt Nam. Bất ngờ nối tiếp bất ngờ, tôi nhìn quanh thấy chi chít tiếng Việt trên tường. Tiếng Việt viết rất đúng chính tả, nhưng ngây ngô và sai ngữ pháp. Hà hà, có ai đoán được người ta viết gì không (*Ai đi qua có một số hàng phải trình báo. Nhưng có một số hàng lại không chỉ cần đóng thuế...  *). Anh bạn già kéo giật lùi tôi ra đến phía bến sông. &lt;br /&gt;Triền đê mòn vẹt. Đây là mùa nước cạn. đứng bên này sông thấy bên kia rõ mồn một cả đường đi. Đến bây giờ thì tôi tin trái đất hình tròn. Mà giá như ông Galile được đứng ơ đây để chứng minh trái đất hình tròn thì tốt biết mấy. Tôi đang đứng ở phía mặt cong của trái đất, nhìn đất Savanakhet của Lao như người thượng giới nhòm xuống dưới đất. Đường ngoắt nghẻo, quanh co. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước đây, đất Mucdahan này là trận địa buôn hàng của anh bạn tôi. Anh bạn già kể về nó như kể về một chiến tích thời trai trẻ. Tôi được cái trí tưởng tượng phong phú, và mối giao tình hữu hảo với "ông" bạn hình dung ra cái cảnh đêm đêm mò mẫm chỉ huy đội hàng. Mật hiệu cho hàng sang là 3 nháy đèn pin. Không đội nào lẫn đội nào, cứ thế mà hàng tuồn sang. Vì lòng sông rất nông, nên một triền phù sa bồi nắm thoai thoải giữa dòng khiến tôi buột miệng hỏi:&lt;br /&gt;"Chỗ đó các anh tập kết hàng được quá nhỉ"&lt;br /&gt;Anh bạn khoái trả vố vãi: &lt;br /&gt;"Chú mày cũng tinh mắt đấy chứ. Giá mà thời đó có những thằng như chú, thì anh không phải đích thân ăn sương dãi nắng tại đây".&lt;br /&gt;Anh tiếp: " Chú mày thấy chứ, đánh hàng cũng như đánh trận, có đường tiến, phải có đường lui. Chọn vị trí phải thuận lợi nhịp nhàng".&lt;br /&gt;Tôi không biết nên buồn hay vui, tiếc hay quên đi những câu nói vừa rồi. Nhưng chắc hẳn tôi đã không quên, vì nó vẫn còn với tôi ngày hôm nay. Vẫn còn với con người của sự hướng thiện, của ước mong xây dựng quê hương. Của con người khát khao làm giàu, bằng mọi giá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước chân vào quán của bà lão người Việt, nói tiếng Việt tôi chợt quên hết những suy nghĩ mông lung, những cái lạnh và những giọt mồ hôi. Quái lạ, tôi toát mồ hôi từ bao giờ thế không biết. Bà lão luôn miệng nói chuyện, nói không có chủ ngữ, chẳng có trạng ngữ. Cứ thử tưởng tượng một người di cư năm 45 nói một ngôn ngữ mà chỉ có Động từ và Tính từ xem, bạn sẽ có cảm giác ra sao? Tôi có cảm giác đang bị chiếu tướng. Nói một lời nào ra lúc này là không nên. Cứ để bà ta nói. và bà ta sẽ tự khai hết ra tiểu sử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà lão này tôi gọi là Aunt Smuggle, đây là cái nick để tôi save số di động của bà lại. Thật không ngờ lớn tuổi rồi mà bà lão vẫn chăm chỉ và "phong độ" đến thế. Bà mặc áo đỏ, mũ đỏ, và tất đỏ. Trông bà như một phụ nữ di-gan. Bọn "xe ôm" ở đây nghe bà tăp tắp. Xếp hàng thứ tự, không tranh giành và không nói to. Thật lạ lùng khi người dân ở đây lại có sự im lặng tuyệt đối, trong khi những phương tiện cơ giới của họ thì thả sức gầm rít. Ngay đến Hải quan ra vào đều chào bà rất lễ phép. Khi nghe chúng tôi kể về đất nước, về quê hương miên Bắc, và cách tôi ăn nhiệt tình 1 gói xôi vàng vàng (chẳng biết là cái gì, vì đói quá); bà dường như có thiện cảm hơn. Bà mời tôi vào nhà, căn nhà trống hoắc. Nó giống như một cái kho cất đồ thì đúng hơn. Một cái giường và một tấm riđo. Một ông lão sinh năm 1939 ngồi phía trong cặm cụi ngồi viết lách. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là Mr Smuggle. Ông lão cũng qua đây từ năm 1945. Những chuyến đi vất vả và gian khổ của đứa trẻ con mới 6 tuổi đã để lại trên mặt ông, trên tay ông những vết chém. Vết chém của thời gian, của vũ khí, của những nỗi đau. Có biết bao nhiêu cách mà một thằng bé 6 tuổi có thể từ Việt Nam tá túc ở Lào rồi chạy sang Thailan. Có bao nhiêu cách để một thằng bé sống sót qua đường rừng Quảng trị, Vienchan, Savanakhet, tị nạn Ubon, kiếm ăn Mucdahan. Tôi không biết. Bạn không biết. Nhưng Mr Smuggle biết.&lt;br /&gt;Ông già hom hem tay run run cầm cây bút viết những dòng chữ gì không ai hay, nhưng thỉnh thoảng tôi lại thấy ông tra từ điển. Ông nói với tôi về chuyện sống khổ lắm. Về thời gian mà người ăn thịt người, mẹ ăn thịt con, và có lẽ ông đã ăn thịt một ai đó, để sống. Ông kể và cười, nụ cười hiền từ, còn dăm ba chiếc răng. &lt;br /&gt;Ông bảo: &lt;br /&gt;"Cuộc đời này công bằng lắm, đây anh xem, răng tôi rụng hết cả rồi". &lt;br /&gt;Ngừng một lát ông tiếp:&lt;br /&gt; "Cậu hiểu tôi muốn nói gì chứ? Dù sao tôi cũng không hối hận. Chúng ta cần phải sống bằng nhiều cách, chứ không phải bằng mọi cách cậu ạ. Những gì tôi có thì cũng đã có rồi, những gì mất, đã mất rồi."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mr Smuggle sinh ra và lớn lên ở Quảng trị, cái vùng đất mà cây cỏ không mọc được, chó gà khống sống nổi huống chi là con người. Gia đình có nhiều con lắm, nhưng ông không nhớ là có bao nhiêu anh chị em. Vì chết nhanh quá, và quên nhanh quá. Ông theo một bọn trẻ làng thời đó trốn sang Lào kiếm ăn, rồi từ đó không về. Lính Nhật, lính Tây không thấy hiện hữu trong ông như những kẻ thù. Với ông, chỉ một kẻ thù là hạn hán, mất mùa, là đủ để chết. Nhưng con người ta không dễ chết thế. Ông đã nói một câu mà tôi rất tâm đắc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Người Việt Nam như cục đất, vứt ở đâu cũng sống được"...&lt;br /&gt;Hơn 50 năm xa cách, chưa một lần 2 ông bà trở về quê hương, mà ở đó ông bà có biết ai, có quen ai. Tôi hỏi, ông có biết gì về Việt Nam hay không. Ông im lặng. Bà lão thấy thế kể: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Chúng tôi vẫn theo dõi tin tức, chúng tôi biết Việt Nam đang giàu lắm, đang mạnh lắm. Một ngày, sẽ mạnh hơn Thái, sẽ giàu hơn Thái. Ông bác vẫn ghi chép những địa danh, sự tích, con người Việt Nam đấy". &lt;br /&gt;(Ông bà có con cái, nhưng chẳng ai nói được tiếng Việt, và cũng chẳng ai ở cùng. )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ông bác muốn viết Tiếng Việt lắm, nhưng chúng tôi chắng làm gì hơn được. Đấy anh xem, ông bác cứ ngồi viết, nhưng không biết nhiều từ đâu. Tội nghiệp lắm đấy..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông lão chờ đợi tiếng thở dài của bà qua đi rồi dõng dạc nói với chúng tôi:&lt;br /&gt;"Hai ông, một già- một trẻ; các ông sẽ đi nhiều, hiểu nhiều hơn tôi. Các ông rất giỏi giang, các ông hãy làm tốt để Việt Nam không khổ như khi chúng tôi". &lt;br /&gt;Một tiếng gọi ơi ới xen vào, người phía bạn đã đến đón chúng tôi về xem nhà máy trong thời gian chết này. Chúng tôi phải đi, đi ngay bây giờ. Nhưng thâm tâm còn muốn nán lại thêm chút nữa. Như một đứa con sắp xa nhà, một người thân chia tay bạn trước lúc đi xa, tôi hỏi 2 ông bà có cần gì không. Ông bà chỉ xin tôi nếu được mua cho họ cuốn từ điển tiếng Việt, họ sẽ xin trả lại tiền cho tôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hỡi ôi một lời chúc lên đường.&lt;br /&gt;Một năm mới vắng vẻ, và buồn. &lt;br /&gt;Có cái lạnh xa hương.&lt;br /&gt;Có cái đau quê mẹ,&lt;br /&gt;Có nỗi nhớ ,&lt;br /&gt;niềm thương...&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người con lưu lạc mấy chục năm trời vẫn luôn đau đáu về quê hương. Những đữa con mới xa tổ quốc đã quên quê cha-xứ mẹ. Những đữa khốn khổ chỉ nghĩ đến mưu chước, gian thương. Chưa học được kinh doanh, tôi phải học làm người lương thiện. Ông bạn đồng hành vui vẻ kéo tôi đi. "Mày phải lương thiện trước khi muốn giàu". &lt;br /&gt;Hãy đợi đấy, đợi đến khi giàu, tôi sẽ mua hết các loại từ điển về cho ông Smuggle. Tôi sẽ mua khăn lụa Vạn Phúc về tặng bà Smuggle. Tôi sẽ về thăm lại nơi đây. Thăm vùng đất tĩnh lặng nhưng rậm rịch bậc nhất này. Liệu ông bà còn có ở đó không. Tôi không biết. Nhưng tôi sẽ về.&lt;br /&gt;Tôi lấy hơi và chầm chậm huýt sáo :"Một mai em ra phố về, thấy đời mình là những chuyến xe... tèn tén ten".&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110570226948486317?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110570226948486317/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110570226948486317' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570226948486317'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570226948486317'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/my-life-nhng-chuyn-xe.html' title='Моя Дарога - My Life - Những chuyến xe'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110570191522814843</id><published>2005-01-14T18:23:00.000+07:00</published><updated>2005-01-14T18:25:15.226+07:00</updated><title type='text'>Drunken</title><content type='html'>SAY .Z..Z..Z..z..z..z&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời đất sang đông mẹ nó rồi &lt;br /&gt;Ngoài song gió rít đếch chịu thôi. &lt;br /&gt;Chăn đơn gối lẻ càng thêm lạnh, &lt;br /&gt;Rượu nhạt trà suông chán mớ đời. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiên sư Bắc Đẩu gây xa cách &lt;br /&gt;Tổ bố Nam Tào khiến chia phôi. &lt;br /&gt;Được dăm ba chén anh choàng tỉnh &lt;br /&gt;Ngật ngưỡng leo thang hỏi tội trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn ngẩng cổ lên hỏi lão trời&lt;br /&gt;Lệ tình chưa dứt, lệ nghĩa rơi&lt;br /&gt;Người đau, tôi có vui đâu nhỉ?&lt;br /&gt;Muốn nói mà sao cứ nghẹn lời&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110570191522814843?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110570191522814843/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110570191522814843' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570191522814843'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570191522814843'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/drunken.html' title='Drunken'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110570152865514793</id><published>2005-01-14T18:16:00.000+07:00</published><updated>2005-01-14T18:18:48.656+07:00</updated><title type='text'>Master Mind</title><content type='html'>&lt;em&gt;&lt;strong&gt;They get bored with childhood&lt;br /&gt;They rush to grow up,&lt;br /&gt;And then long to be children again&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa đông năm nay giá lạnh hơn mọi khi. Ngoài trời tuyết đã rơi, cái lạnh của giá buốt lần đầu tiên thấm vào da thịt chàng trai trẻ. Tuyết rơi, như ai đó vẫn nói: “Tuyết rơi không cần phiên dịch”.&lt;br /&gt;Mọi việc thường xảy ra bất thường, không giống như dự đoán, và cả tuyết cũng vậy. Mưa ào ào cả ngày, đến tối thì chuyển thành bụi tuyết. Cả cái khoảnh khắc đón ngọn gió lạnh cuối năm cũng không như dự đoán của TÔI. Không phải ở Moscow, chẳng phải Queensland, và cũng chẳng phải Tashkent hay Dushanbe nữa. Nhưng vốc tuyết trắng tinh có vị mằn mặn mồ hôi và tê tê trên đầu lưỡi mang tên ShangDong – Trung Quốc. Mà cũng chẳng cần phải luờng trước làm gì. Con người ta có 2 khiếm khuyết mà cả đời phải tập luyện: &lt;br /&gt;- Sự tĩnh trí và tầm cao của nhưng đánh giá. &gt;&gt;Trái đất quay, mọI vật quay, duy chỉ có trí óc là không được quay.&lt;br /&gt;- Độ nhạy của phản xạ. &gt;&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“TÔI” được viết hoa, in đậm không phảI do ngẫu nhiên, tình cờ hay sai sót; mà vì chàng trai ngoài đôi mươi này có một cái tên rất lạ: “ Trần Văn Tôi”. Cũng có phần vì chính cái tên lạ lẫm này mà Trần Văn Tôi -  người con đất Hà thành lang thang trong đêm giá rét này. Nói là xứ lạ thì không hẳn, nhưng nơi đây cũng chẳng có gì quen thuộc với anh. Thành phố u ám bởi không biết khói bụi công nghiệp hay giao thông. Ở cái tỉnh 30 triệu dân này thì điều gì mà chẳng có thể. Ấy thế nhưng đã trót mang cái tên Tôi để người đời gọi thì có lẽ nên tự nhận lỗi về mình, nhận cho đến khi không biết thế nào là đúng hay sai nữa. Thôi thì cũng đành, trời vẫn trong, nước vẫn xanh, chỉ có mắt anh Tôi là mờ đặc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mắt đúng là mờ đặc nên anh Tôi mới không nhìn thấy thái sơn. Xếp cao vờI vợI ở trên đầu mà anh em hay gọI là “xếp trưởng” thì lạI là chỗ thân quen. Thân quen không phảI là vì quan hệ ruột thịt, cũng chẳng vì bạn bè lâu năm; mà chỉ đơn giản hợp và có thể là bạn chí cốt được. Anh Tôi cũng nhờ ơn xếp trưởng lắm lắm, nên dù mớI có đôi chục tuổI đờI mà đầu đã lấm tấm bạc, nói chuyện chỉ biết đến chính trị, kinh doanh. Đi Tây đi tàu thì chưa biết nhưng kể từ ngày bỏ chốn phồn hoa vớI viễn cảnh êm đềm nơi kỳ lân đảo, anh Tôi lạI lần mò theo con đường tơ lụa của xếp trưởng. Nhưng lẽ đã đành tên gọI là xếp trưởng thì ắt hẳn ở dướI còn nhiều xếp nữa, mà nếu chia danh từ này theo tiếng Anh sẽ phảI là: xêp(s), theo tiếng Nga có lẽ là xếp(i) hoặc xếp(ư) gì đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Tôi là dân thường nên xếpi, xếpư nào cũng là cấp trên. Cực chẳng đã, đã trong tập thể mà có đến cả tá xếp thì anh Tôi cũng phải có một cái danh cho oai, cho bằng người. Nhưng biết tìm đâu ra danh bây giờ, vậy là Trần Văn Tôi tính đến chuyện xin xếp trưởng cấp cho một cái "ranh" để phục vụ nhu cầu cá nhân. &lt;br /&gt;Có câu đố thế này: " Cái gì của mình, mà người khác hay lấy để sử dụng nhất?". Câu trả lời là cái tên, cái name, cái nick, hay cái title. Vì là người bé nhất trong tập thể đồ sộ, lại cũng nhiều quanh co ngoắt nghéo, việc chọn title quả là khó khăn.&lt;br /&gt;- Quản lý nhân sự thì đã có "xếp chọc". Vì đâu có ai hơn được xếp trong việc đâm bị thóc, thọc bị gạo với cả bộ sậu gồm " xếp thọc", "xếp ngoáy"... &lt;br /&gt;- Quản lý kinh doanh thì cũng đã có "xếp xoay". Xếp là chuyên gia trong khoản xoay của chung thành của riêng. Có lẽ trong thời ký chuyển đổi này, "xếp xoay" là người năng động nhất. Không chỉ biến của nhà nước thành của riêng, mà còn tư hữu hoá cả tài sản &amp; vốn của công ty nữa. &lt;br /&gt;- Quản lý sản xuất thì " xếp vẽ" và " xếp múa" là một cặp song ca hạng nhất của công ty. Cứ đều đều đầu năm công ty được nhận về những bản kế hoạch tuyệt với, tác phẩm có thể nói là bất hủ của "xếp vẽ". Còn những công việc về sau "xếp múa" thả sức thực hiện. Không thua kém ai, "xếp múa" cũng đều đều cuối năm đưa ra báo cáo sản xuất, thu chi tài chính gây sốc.&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;Xếp trưởng sau khi thấu hết sự tình chậm rãi lên tiếng:&lt;br /&gt;"- Thôi thì năng lực đồng chí Trần Văn Tôi có hạn, tuổi đời tuổi nghề cũng còn thiếu so với các anh em, nay chỉ thị cấp cho cái title: &lt;br /&gt;- Xếp Xó."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thoáng giật mình, cơn ngơ ngác chưa dứt thì xếp trưởng tiếp:&lt;br /&gt;" - Này đồng chí Tôi, đừng nghĩ quá nhiều về cái danh. Tôi, tức xếp trưởng, sẽ giao cho đồng chí nhiệm vụ và chức năng cụ thể. Đồng chí đã có cái tên là XÓ thì phải biết đường mà làm cho đúng chức năng."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Ơ, ơ... Nhưng... Nhưng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc này khó cho em quá, có lẽ em không làm nỏi nếu mọi chỉ thị cứ chung chung thế này. &lt;br /&gt;Thưa xếp trưởng !".- Tôi vội vàng phản ứng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Không, không nhưng gì cả.&lt;br /&gt;- Tôi đã nói làm là phải chấp hành. &lt;br /&gt;- Có khó, mới phải nhờ đến chú. Thôi nhé, ta kết thúc cuộc họp ở đây.&lt;br /&gt;"&lt;br /&gt;Mưa Sài Gòn ào ào đổ không giống mưa thu Hà Nội. Một giọt, hai giọt... rồi tưởng chừng như từng xô nước trút vào mặt cũng chưa đủ làm anh Tôi bừng tỉnh trước chỉ thị mới được giao đây. Người ta, ai có danh nào thì làm nhiệm vụ đó, còn Tôi lại danh là Xó thì không biết phải làm sao đây ???&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Trên đài báo, chúng ta vẫn nghe ra rả về thế giới mới, thời đại mới. Thời đại của công nghệ thông tin. Nhưng có lẽ nên đính chính lại: thời đại ngày nay là thời đại của Thông Tin mới chính xác. Chỉ thị riêng cho cán bộ, chỉ nhưng cấp quản lý cao nhất mới được biết, vậy mà cái tin anh Tôi nhận nhiệm vụ theo chức danh mơi: " Xếp Xó" đã được bàn tán khắp công ty. Người thì cho rằng anh là kẻ bỏ đi, nên các xếpi, xếpư định cho anh vào một xó nào đó cho khuất mắt. Kẻ thì nghĩ anh là tay sai, hay còn gọi là " đệ tử ruột" của xếp trưởng nên đặc phái vào các xó xỉnh để bới lông tìm vết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời đại thông tin, người ta sử dụng trí tuệ để phân tích với nhân sinh quan rộng mở, thế giới quan không chỉ dừng lại ở con số 1 mà là 2: thế giới thực, thế giới ảo ( Internet, Telephone, Television, Radio...). Công ty Tôi thì khác, họ áp dụng triệt để bản săc dân tộc, làng quê vào để tiếp nhận và xử lý thông tin. Bằng nhiều nguồn và nhiều phương tiện: buôn dưa lê, nầu cháo điện thoại... vân..vân. Xếp Xó được đón tiếp ở các phòng ban tẻ nhạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày qua ngày, anh Tôi trung thành với nhiệm vụ mà bản thân anh cho là phải làm, và nên làm. Bất kể là xó bếp, xó nhà máy, xó kho gì đi chăng nữa, anh Tôi không ngại mò mẫm tìm hiểu. Cho đến một hôm, không biết từ đâu mà tin tức về anh Tôi bay ào ào đến văn phòng các xếpi xếpư. &lt;br /&gt;Một cuộc họp kiểm điểm chớp nhoáng được tiến hành giữa 4 xếp: xếp chọc, xếp xoay, xếp vẽ và đương nhiên là cả xếp xó – Tôi nữa. Anh Tôi được lên kế hoạch phải kiểm điểm những vấn đề sau:&lt;br /&gt;1&gt; Chưa có nhiệm vụ cụ thể ngoài việc ngồi im một xó đã tự tiện tìm hiểu các xó khác.&lt;br /&gt;2&gt; Thích tham gia vào những sự vụ mà các đơn vị khác gây lỗi hoặc sai trái. Vấn đề này xếp xoay yêu cầu Tôi phải có bản kiểm điểm và xin lỗi tới đơn vị. Những việc mà anh được xếp trưởng giao phó khi giải quyết lỗi lầm hợp đồng, vận tải ... dường như làm phật ý các vị này. &lt;br /&gt;3&gt; Xếp chọc yêu cầu anh phải giải trình công việc cụ thể để căn cứ vào đó mới có thể giải trình với các lãnh đạo khác. Còn cho tới nay, ngoài việc giúp xếp trưởng tiêu tiền, có lẽ anh Tôi chưa được tích sự gì.&lt;br /&gt;4&gt; Thường xuyên sử dụng từ "Tôi" thay cho " Chúng tôi". Mà nào phải anh muốn nổi trội hơn ai, nhưng trời sinh ra cái tính, cha mẹ đặt cho cái tên; việc gì mình làm thì mình nhận trách nhiệm chứ còn biết trông ai. Nhưng nhìn chung thì các xếpi, xêpư không đồng ý việc đó. Cẩn tắc bất vô ưu: nếu có công thì đó phải là công của chúng tôi, còn tội chỉ của mình thằng Tôi này thôi.&lt;br /&gt;5&gt; Còn quá trẻ. Mà người trẻ thì không được phép hỏi về những vấn đề mà người già không biết. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Với 5 đề mục kiểm điểm, phê bình và tự phê bình như trên; Tôi ký vào biên bản dưới sự chứng nhận của các xếp. Ngay lập tức, từ quê hương Việt Nam, anh Tôi nhận chỉ thị điều đi Dushanbe cho khuất mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông cáu thì hay chửi.&lt;br /&gt;Đàn bà tức thì hay khóc.&lt;br /&gt;Người già buồn thì lặng im.&lt;br /&gt;Người trẻ đau thì gào thét.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh tôi bước đi, miệng nhoẻn một nụ cười trễ mỗi. " Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo...". Phải chăng Tôi đã lớn nhanh quá, nhanh đến nỗi không kiểm soát nổi mình. &lt;br /&gt;Phải chăng những người khác không lớn lên, dù đầu đã hai thứ tóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;" Chung quy chỉ tại Vua Hùng.&lt;br /&gt;Sinh ra một lũ vừa khùng, vừa điên.&lt;br /&gt;Đứa khôn thì đã vượt biên.&lt;br /&gt;Chỉ còn một lũ nửa điên, nửa khùng. "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại cất bước ra đi thôi tôi ơi. Điên không muốn, khùng càng không; đành phải thứ sức trước cuộc đời mới, đánh cuộc với số phận mới thôi. Ký tên Trần Văn Tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;They lose their heath to make money and then lose their money to restore their health.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;By thinking anxiously about future, they forget their present so neither they live in future nor present. InterviewwiththeGOD&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110570152865514793?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110570152865514793/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110570152865514793' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570152865514793'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570152865514793'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/master-mind.html' title='Master Mind'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110570118366655395</id><published>2005-01-14T18:13:00.000+07:00</published><updated>2005-01-14T18:13:03.666+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/640/Picture%20009.jpg'&gt;&lt;img border='0' style='border:1px solid #000000; margin:2px' src='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/150/Picture%20009.jpg'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cold Cold Heart&amp;nbsp;&lt;a href='http://www.hello.com/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbh.gif' alt='Posted by Hello' border='0' style='border:0px;padding:0px;background:transparent;' align='absmiddle'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110570118366655395?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110570118366655395/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110570118366655395' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570118366655395'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570118366655395'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/cold-cold-heart.html' title=''/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110570070101470202</id><published>2005-01-14T18:02:00.000+07:00</published><updated>2005-01-14T18:13:30.616+07:00</updated><title type='text'>NEW YEAR EVE'05</title><content type='html'>&lt;strong&gt;BÁT CHÁO GIAO THỪA&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội đêm 31/12/2004&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Giờ này năm trước, cháu đang trên ôtô đi từ Thái Lan qua Lào.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm nay, nội nằm ở phòng hậu phẫu. Cuộc mổ của nội được các bác sỹ đánh giá là thành công theo đúng định nghĩa và tiêu chuẩn chuyên môn. Nội nằm lặng im. Màu nhợt nhạt và những nếp nhăn thời gian ngự trị trên khuôn mặt già nua. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cháu tin rằng nội đau lắm, nhưng không nói một lời. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác sỹ tiêm cho nội nhiều thuốc giảm đau, thuốc an thần; nhưng rồi sẽ đến lúc thuốc hết tác dụng. Đêm nay, nhà nhà đón niềm vui năm mới, chỉ có nội và cháu bên nhau, đón nhận những nỗi đau từ từ ngấm sẩu; chuyển từ thể xác vào tâm hồn. Anh bảo vệ bệnh viện đã phá lệ mở cửa cho cháu vào với nội đêm nay, đêm giao thừa không pháo, không rượu tiệc mà chỉ có tiếng thở khó nhọc được hỗ trợ oxy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cháu thật vội vàng và ngu dốt quá phải không nội. Nếu nội biết rằng cháu đã chạy đi tìm mua cháo cá giữa đêm hôm như thế này, hẳn nội sẽ thấy buồn cười lắm vì lớn đến thế này rồi mà vẫn dại. &lt;br /&gt;Người ta nói: cha mẹ thì vẫn muôn đời là mẹ cha. Dù con cái có trưởng thành cho tới đâu, nhưng sự quan tâm săn sóc dành cho con cái đều không đổi. Nhưng cháu nhận ra, rằng: con cháu vẫn muôn thủa là cháu con. Những cái dại khờ thì không bao giờ biến mất…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi còn khoẻ, mỗi lần về thăm nhà cháu chỉ kịp mua biếu nội những món ăn mà nội thích. Nội đã đi nhiều nơi, biết nhiều phong cảnh đẹp và nhiều món ngon. Vịt quay Bắc Kinh, cừu sữa hun khói, cua chiên thái hồ, phở chua xứ Lạng, thịt cầy Nhật Tân… trong số đó biết có mấy lần nội mới nếm lại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cháu thật không phải với nội…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Mỗi lần cháu về là môĩ lần cháu ra đi, vậy mà chỉ gặp nội đâu đó để chào lời từ biệt. Ngay thời gian ngồi cùng nội cũng gấp gáp và chớp nhoáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm nay, những lời cháu thì thầm với nội, nội có biết không. Hẳn nội đau lưng lắm trong nhưng ngày nằm trên giường bệnh không cử động được. Hẳn nội sẽ nhớ bà, nhớ cô chú bác và nhớ quê lắm trong những ngày Tết này. Nội ơi, năm nay nhà ta không đón Tết. Tất cả ba mẹ cháu và cô chú khác chỉ thấy Tết khi có nội ở bên thôi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nội biết thằng cháu đích tôn của nội đã về. Nó ở cùng nội đêm nay. Nội nghe thấy nó nói những lời mà từ bao lâu nay nó không nói với ai, nhưng lời mà nó đã dành cả bao năm qua chỉ để về kể với nội. Nó đưa bát cháo cá lên, những mong nội húp lấy một thìa cho chóng lại sức. Nội yếu ớt gạt đi trong giọng lanh lảnh của cô y tá&lt;br /&gt;” Ấy, không cho người bệnh ăn đồ tanh được đâu. Vừa mới mổ xong ai lại cho ăn cháo cá bao giờ…”&lt;br /&gt;Nội nắm chặt tay cháu, mắt nhắm nghiền. Những giọt nước mắt đâu đó tuôn rơi trên khoé mắt của hai thế hệ, của hai con người có cùng dòng máu, có chung tình cảm, của nội và cháu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Vội vã trở về, vội vã ra đi&lt;br /&gt;Chẳng thể nào qua hết từng góc phố.&lt;br /&gt;Nhưng còn đó mùa thu, mùa thu đầy gió.&lt;br /&gt;Và rêu phong, bên những gốc cây già.&lt;br /&gt;Vội vã trở về cùng tháng năm xưa…&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110570070101470202?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110570070101470202/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110570070101470202' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570070101470202'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570070101470202'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/new-year-eve05.html' title='NEW YEAR EVE&apos;05'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110570046413204542</id><published>2005-01-14T17:54:00.000+07:00</published><updated>2005-01-14T18:01:04.133+07:00</updated><title type='text'>My GrandFather</title><content type='html'>&lt;strong&gt;DẤU CHÂN ÔNG NỘI&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Urumqi, Trung Quốc 10/01/2005&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết năm nay, cháu về thăm nội sau bao tháng ngày tháng xa quê.…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nhưng nơi con đi qua, nội đều đã tới.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Nhưng người chỉ tin có một kiếp mà còn sống không ra gì, thì đâu cần phải tin là có kiếp sau. Cháu vẫn nhớ một ngày trung thu, nội làm tặng riêng cháu một chiếc đèn kéo quân thật lớn mà không đứa trẻ nào trong xóm có được. Nội làm đèn đẹp lắm, có người quân tử, có ông tiến sỹ và cả vị quan to. Nội mong cháu nội sau này sẽ là những người trong chiếc đèn đó, dù thế vận có quay ngược hay xuôi. Để cháu của nội trở thành người quân tử, sẽ là ông tiến sỹ và vị quan to.Nội nhìn cháu nội lẫm chẫm những bước vào đời để trở thành người quân tử. Khi nhỏ đã có lần nội mắng cháu vì tính nhút nhát và ích ký, để rồi khi trưởng thành mỗi lần mắc sai lầm nội chỉ lặng im. Cuộc sống của người đàn ông không quan trọng ở lời xin lỗi mà là ở việc sửa lỗi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Những nơi nội đã qua con chưa từng biết đến&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;Năm 18 tuổi, nội tiễn cháu lên đường để tìm lấy con đường tiến sỹ cho mình. Con đường xuất dương tìm đạo thật nhiều gian nan, đã có lúc cháu bơ vơ không biết đi về đâu, không một người thân bên cạnh che chở và bảo ban. Khi đó cháu đã sống bằng bản năng của mình biết bao, bản năng của một con thú mới lớn. Nhưng rồi trong lặng im cháu lại nhận ra lời nội nhắc nhở không phải là một con thú mà là một con người. Sự phòng vệ là không cần thiết trong một môi trường, xã hội đầy tình thương yêu của người thân, gia đình và bạn bè. Cháu đã biết tới Singapore, Malaysia, Thai Lan, Trung Quốc, Lào - nhưng nơi nội đã đi qua; nhưng chưa bao giờ nhắc với nội. Nhưng nếu cháu kể rằng mình đã không đi chơi và đã học được nhiều điều, hẳn nội sẽ tin điều đó – vì nội tin cháu của nội. Con đường tiến sỹ còn dài, nội sẽ cùng cháu ở bất cứ nơi đâu trên con đường đó, nội nhé. Lời của nội chỉ là lặng im.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; Nhưng nơi nội chưa đặt dấu chân, con sẽ đi tới.&lt;/em&gt; &lt;br /&gt;05 năm xa quê hương, cháu của nội không còn nhút nhát nữa, tính ích kỷ cũng đá biến dần và thay vào đó bằng những hành trang kinh nghiệm của cuộc sống sau những ngày lênh đênh xa xôi. Cháu thường phải di chuyển đến nhiều nơi, học tập ở nhiều vùng và làm việc với nhiều quốc gia. Dù là ở Trung Quốc, Nga, Tajikistan hay Uzbekistan cháu của nội đều được chào đón bằng tấm thịnh tình của người dân nơi đó. Nhưng ngày đông giá rét, tuyết phủ trắng xoá lối đi, chạy ra khỏi phòng để được sở vào thứ nước đá mà quê hương không bao giờ có, để được hít thở thứ không khí trong lành đến kì lạ, cháu thấy mình thoát khỏi những bộn bề của công việc. Những bước cháu đi in thành vết trên đường xen lẫn những dấu nhỏ to. Dấu đậm của người già, dấu lớn của thanh niên, dấu nhỏ của trẻ em. Cháu ngẩn ngơ hỏi mình đâu là dấu chân của thằng Phong 15 năm trước đây, khi được nội dẫn về thăm quê hương lần đầu tiên, nơi có biển cả mênh mông, gió và cát. Cháu muốn tìm lại đâu là dấu chân lạc lỗi của thằng Phong 05 năm trước đây - những bước đi dẫm đạp lên nhau không có phương hướng. Và tìm lại chính mình của ngày hôm nay với những bước vững chãi hơn, xa hơn và nhanh hơn. Nhưng trong số nhưng dấu chân kia, đâu là dấu vết của nội đã đi qua.&lt;br /&gt;Ngoài trời tuyết rơi nhiều hơn…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ sáng mai thôi, mọi vật sẽ đóng băng, và nếu có ai đó mải mê chạy đi tìm cái bóng của vị quan to mà không nhớ được dấu chân của mình, lãng quên lối về, kẻ đó sẽ ngã gục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay, căn bệnh của tuổi già đã cướp đi một chân của nội. Sẽ có còn dấu vết cho con lần theo, để thành một người quân tử, một ông tiến sỹ và một vị quan to nữa không. Nội im lặng trên giường bệnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nội, nội ơi!!!&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110570046413204542?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110570046413204542/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110570046413204542' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570046413204542'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110570046413204542'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/my-grandfather.html' title='My GrandFather'/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-10134406.post-110569938066394740</id><published>2005-01-14T17:43:00.000+07:00</published><updated>2005-01-14T17:43:00.663+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/640/Picture%20012.1.jpg'&gt;&lt;img border='0' style='border:1px solid #000000; margin:2px' src='http://photos1.blogger.com/img/21/2964/200/Picture%20012.jpg'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Hanoi Standard&amp;nbsp;&lt;a href='http://www.hello.com/' target='ext'&gt;&lt;img src='http://photos1.blogger.com/pbh.gif' alt='Posted by Hello' border='0' style='border:0px;padding:0px;background:transparent;' align='absmiddle'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/10134406-110569938066394740?l=huyphong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyphong.blogspot.com/feeds/110569938066394740/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=10134406&amp;postID=110569938066394740' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110569938066394740'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/10134406/posts/default/110569938066394740'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyphong.blogspot.com/2005/01/hanoi-standard.html' title=''/><author><name>PHAM HUY PHONG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04446920467792582822</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='26' src='http://img.photobucket.com/albums/v436/Bro_sky/Picture012.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
